: Dế Mèn
♥♥♥
Hứa Tình Thâm tức nói không nên lời, cô biết rõ giấy đăng ký kết hôn là giả nhưng thế thì sao?
Trong mắt người khác, nó là thật.
“Anh đoán người báo cảnh sát là ai?” Hứa Tình Thâm sắc mặt căng thẳng. Tưởng Viễn Chu đi đến mép giường.
“Phó Kinh Sênh, hắn cả đêm cũng không về, cứ canh trước cổng bệnh viện đấy.”
“Cái gì?”
“Sao, nghe xong thấy rất cảm động?”
Tưởng Viễn Chu nhìn sắc mặt Hứa Tình Thâm. “Đừng nhìn anh như vậy, cứ như thể anh là đầu sỏ gây tội chia rẽ đôi uyên ương số khổ bọn em.”
“Tưởng Viễn Chu, anh thả tôi ra!”
Lửa giận cô bốc lên, cảm giác bị nhốt này khiến cô phát điên: “Tôi có công việc, tôi có chuyện phải làm, anh dựa vào cái gì nhốt tôi lại?”
“Tình Thâm, em ở đây.”
Hứa Tình Thâm lùi ra chỗ rất xa, trừng mắt với anh. Hàng lông mày Tưởng Viễn Chu nhăn lại, biểu tình cũng nghiêm túc hơn.
“Trước đây khi em ở cạnh Phó Kinh Sênh có biết hắn là người thế nào không? Biết hắn làm gì không? Em biết rõ hắn là người tốt hay người xấu ư?”
Giọng của Hứa Tình Thâm có một chút mềm mại: “Lúc tôi cần một người giơ tay ra với mình, anh ấy đã vươn tay, còn nữa, anh ấy chưa từng hại tôi.”
“Vậy nếu hắn từng hại người khác thì sao?” Tưởng Viễn Chu tiến lên hai bước, ánh mắt khóa chặt Hứa Tình Thâm.
“Anh tin em không thể nói kiểu như: chỉ cần hắn không hại em là được.”
Hứa Tình Thâm dời ánh mắt. Tưởng Viễn Chu đi lướt qua cô đến bên cửa sổ.
“Em không nghĩ, nếu Phó Kinh Sênh đang lúc đi làm, sao hắn có thể đưa các em chuyển nhà lần này tới lần khác? Biệt thự nói đổi là đổi, đồ muốn mua là mua? Tình Thâm, em thật sự không nghĩ tới?”
Hai chân Hứa Tình Thâm hơi nhũn ra, ngồi xuống mép giường.
Có ít lời Tưởng Viễn Chu cũng không thể nói rõ. Một lát sau, sắc trời âm u đi, Lão Bạch theo thường lệ cho người đưa cơm chiều tới.
Hứa Tình Thâm ngồi trước sô pha, ánh mắt nhìn về cái bàn, tối nay vẫn có món canh. Hàng lông mày đẹp của Hứa Tình Thâm giật giật, trong lòng sinh ra bài xích.
“Còn phải cho tôi uống?”
“Em yên tâm, trong này sẽ không có thuốc gì đâu.”
“Tôi không tin.”
“Cùng một cách sẽ không ai dùng hai lần.”
Hứa Tình Thâm nghĩ tới mấy màn bỏ thuốc trong TV.
“Anh nếm thử trước.”
“Được.” Tưởng Viễn Chu nói xong, đôi môi mỏng kê tới miệng chén, một hơi đã uống xong nửa chén. Anh đưa tay qua.
“Uống đi!”
Hứa Tình Thâm dường như chợt lấy lại được phản ứng, trừng to hai mắt. Mới rồi cô cũng điên rồi, tự nhiên bảo anh uống thử, điều cô sợ cũng không phải là bị hạ thuốc; lỡ hôm nay trong canh lại có thuốc, căn phòng này chỉ có hai người bọn họ, Tưởng Viễn Chu uống xong hậu quả nhất định còn nghiêm trọng hơn để cô uống rồi?
Vậy người chịu tội còn không phải là cô?
Hứa Tình Thâm căng thẳng nhìn thần sắc Tưởng Viễn Chu một cách chăm chú.
“Anh không có gì cảm giác gì chứ?”
“Không có.”
“Nếu có cũng sẽ không nhanh như vậy.”
“Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng.” Tưởng Viễn Chu nói, khom người xuống.
Sau khi từ ngoài về anh liền thay quần áo, bộ quần áo với cổ áo rộng này, khi nghiêng người xuống, xương quai xanh đều lộ ra hết.
Thật ra không riêng gì Hứa Tình Thâm, trên người Tưởng Viễn Chu cũng rải rác các dấu vết, bắt mắt nhất là vết cào, vết cắn. Nhưng bây giờ bảo Hứa Tình Thâm nhớ lại làm thế nào cô làm được như vậy, thì cô lại một chút cũng nhớ không nổi.
Cô vội dời ánh mắt, cầm lấy chiếc đũa trên bàn. Ăn cơm chiều ăn được một nửa, Hứa Tình Thâm lại nghĩ tới mặt khác của chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
