♥♥♥
Bàn tay Tưởng Viễn Chu vẫn ở trên vai cô, anh lưu luyến hương vị da thịt cô, xúc giác ở lòng bàn tay trơn nhẵn vô cùng. Anh vùi mặt vào cần cổ cô, hít vào thật sâu…
Hứa Tình Thâm rụt bả vai về phía sau, thuận tay kéo chăn lên, muốn che hết cả người.
Người đàn ông không ngăn trở, lại dán sát vào gần cô, tay anh vòng tới cái bụng phẳng lì của cô. Hứa Tình Thâm cảm thấy mồ hôi lạnh của mình đang toát ra, cô lật người lại, tầm mắt đối diện Tưởng Viễn Chu.
Cô vừa định mở miệng, người đàn ông đã áp người xuống hôn cô.
Trong đầu Hứa Tình Thâm lúc này thanh tỉnh cực kỳ, bàn tay cô kháng cự xô ngực anh ra, cũng quay mặt đi. Hứa Tình Thâm dùng mu bàn tay mà lau chỗ khóe miệng.
Tưởng Viễn Chu dùng hai ngón tay giữ cằm cô, nâng ngửa cằm cô lên.
“Muốn phủi sạch quan hệ với anh sao?”
“Lão Bạch đâu?”
“Mới tỉnh dậy từ trên giường của anh, em đã muốn tìm người đàn ông khác ngay?”
Bàn tay Hứa Tình Thâm chống bên người gồng lên. Tưởng Viễn Chu lại càng không cho cô dậy, anh đè cô xuống lại. Đầu ngón tay anh xẹt qua mặt cô, không có vuốt ve, ngón tay chỉ cong cong.
Người cô đã mỏi mệt cực điểm, động tác cố ý này của anh lại khiến cô mềm nhũn như làn nước. Hứa Tình Thâm quay mặt đi, trải qua đêm này, làm thế nào đối diện anh cũng là vấn đề khó khăn.
Tưởng Viễn Chu xoay mặt cô lại, ánh mắt Hứa Tình Thâm u ám. Người đàn ông ghé sát vào cô, cô đẩy mặt anh ra.
“Tối qua rõ ràng anh có thể cho tôi ra khỏi phòng này, ngay đây chính là bệnh viện…”
“Em không sợ súc ruột?”
“Anh là đang tốt cho tôi?”
“Ít ra bây giờ em không bị khó chịu đúng không?”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm biến rồi lại đổi, giơ tay mà đánh mạnh vào ngực Tưởng Viễn Chu.
“Anh thừa cơ lợi dụng!”
“Em đang phát hỏa?”
“Tưởng Viễn Chu, sao anh có thể làm chuyện như vậy?”
“Tối hôm qua cũng đâu có nói như vậy, em còn hưởng thụ hơn anh.”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm đỏ bừng, đẩy Tưởng Viễn Chu ra xong ngồi dậy.
“Đó là chuyện tốt Lão Bạch làm! Anh cũng không phải không biết trong canh có cái gì, tối hôm qua cơ bản tôi không phải là chính tôi!”
“Không phải em vậy thì là ai?”
“Tối hôm qua đã làm gì, tôi không nhớ.”
Cô lật kèo giỏi, một câu “không nhớ” liền muốn phủi sạch sẽ. Tầm mắt Tưởng Viễn Chu từ trên khuôn mặt cô dời xuống, sau đó nhìn chằm chặp chỗ trước ngực Hứa Tình Thâm, trên ngực cũng có dấu vết anh lưu lại.
“Sau nửa đêm, em là người quấn lấy anh.” Tưởng Viễn Chu ghé lại gần hơn chút nữa. “Em nghe thử xem giọng của em, có phải hơi mất tiếng rồi?”
Hứa Tình Thâm biết loại chuyện này xảy cũng đã xảy ra rồi, cô không thể đi tố cáo Tưởng Viễn Chu cưỡng bức. Nhưng là cô cùng Tưởng Viễn Chu đã vượt qua ranh giới đó, cho thấy một số giằng co đã bị đánh vỡ. Hứa Tình Thâm ngồi đó, mệt mỏi. Tối hôm qua cô thật sự không khống chế được, miệng nói không cần, cơ thể lại thành thật đến nỗi chính cô cũng không dám nhớ lại.
Yết hầu Tưởng Viễn Chu hơi cuộn, bàn tay anh với qua ôm lấy cô, Hứa Tình Thâm lấy lại tinh thần, thẹn quá thành giận.
“Tưởng Viễn Chu!”
“Anh có thể xác định, người anh chạm vào tối hôm qua với người anh chạm vào bây giờ là cùng một người. Em tối hôm qua miệng còn nói muốn muốn, sang tới hôm nay lại chạm một chút cũng không được.”
“Không được!”
“Vì sao không được? Hai chúng ta đã như vậy, dù bây giờ em về, Phó Kinh Sênh còn có thể tin em trong sạch? Em nhìn xem trên người em, em có mấy cái miệng để nói rõ? Tối qua anh cho người đuổi hắn đi, hắn không cần động não cũng có thể nghĩ giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)