: Yuè Yīng – Lưu Tinh
♥♥♥
Tưởng Viễn Chu đóng cửa lại, nhìn Hứa Tình Thâm chằm chằm từ trên cao, Hứa Tình Thâm quay mặt sang phía cánh cửa đóng chặt kia.
“Tôi không ăn cơm của anh.”
“Tùy, vậy em cứ chờ mấy ngày nữa sẽ bị chết đói đi.”
Hứa Tình Thâm ngồi trở lại mép giường, người đàn ông bước tới vài bước, thấy trán cô đầy mồ hôi.
“Đi tắm.”
Cô không nói lời nào, cũng trừng mắt liếc nhìn anh.
Tưởng Viễn Chu ngoảnh lại cởi áo khoác, anh vào bên trong phòng tắm, Hứa Tình Thâm đi tới cửa, mặc dù biết là phí công vô ích, nhưng cô vẫn dùng sức lôi kéo chốt cửa, quả nhiên cánh cửa không thể mở ra.
Người đàn ông tắm xong đi ra ngoài, mang theo theo mùi hương trên người, loại hương thơm này bỗng chốc lan tỏa khắp căn phòng. Tưởng Viễn Chu lau tóc, quay ra nói với Hứa Tình Thâm: “Tắm.”
Cô vẫn ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích. Tưởng Viễn Chu lắc đầu một phát, có giọt nước rơi xuống trên mặt của Hứa Tình Thâm, cô đưa tay lau đi, người đàn ông bước đi tới trước mặt cô.
“Ở phòng này, tốt hơn hết là chuyện gì em cũng nên nghe tôi, nói cách khác, nếu không em sẽ gặp nguy hiểm.”
“Thế nào gọi là nguy hiểm?”
“Em là phụ nữ, không phải là không có khả năng hiểu được một số việc.”
“Tưởng tiên sinh còn phải dùng vũ lực mới có thể trấn áp được phụ nữ?”
“Chưa thử qua, thỉnh thoảng nếm thử cũng không tệ lắm.”
Khóe miệng Hứa Tình Thâm khẽ mấp máy, Tưởng Viễn Chu cúi người xuống, tóc trên trán có chút dài, che kín đôi mày kiếm.
“Không nghe?”
Dáng vẻ của cô như vậy, rõ ràng là không thèm để ý? Coi thường những chuyện quái đản anh đã làm với cô.
Tưởng Viễn Chu đưa tay vỗ một cái vào mông cô, cô đang ngồi, nên thanh âm phát ra rất vang. Hứa Tình Thâm bỗng nổi cơn tam bành: “Anh làm gì vậy?”
“Đừng coi lời nói của tôi thành gió thoảng bên tai, tôi không muốn lúc ăn cơm phải đối diện với một người phụ nữ cả người hôi hám.”
Lúc này, trái lại anh có ý nghĩ rất trong sáng.
“Tôi nói, tôi không ăn.”
“Không ăn, vậy vĩnh viễn em đừng nghĩ tới chuyện đi ra ngoài, bây giờ đi tắm ngay cho tôi, nói cách khác, có tin tôi ăn em luôn hay không?”
Hứa Tình Thâm đối diện với ánh mắt của Tưởng Viễn Chu, người đàn ông khẽ nhíu mi, bàn tay vuốt ve phía thắt lưng cô. Hứa Tình Thâm vội vàng đứng lên, Tưởng Viễn Chu thừa dịp ngồi xuống ngay chỗ ngồi của cô. Anh hơi ngả người về phía sau, hai tay xòe ra.
“Bên trong phòng tắm có áo choàng tắm, em có thể mặc.”
Hứa Tình Thâm đi vào phòng tắm, sau đó đóng cửa lại, không bao lâu sau, Tưởng Viễn Chu nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ bên trong truyền đến.
Tưởng Viễn Chu mở nắp, thấy bên trong có câu kỳ tử, quả nhiên là có hương vị xông vào mũi.
Đương nhiên là anh không biết từ thuốc trong miệng Lão Bạch phát ra, với loại thuốc mà anh nghĩ tới thực ra là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn.
“Tưởng tiên sinh, tôi đi ra ngoài trước.”
“Ừ.”
Tưởng Viễn Chu cầm lấy khăn ăn trên bàn, xoa xoa ngón tay, khi Lão Bạch vừa bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại, Hứa Tình Thâm mới đi ra.
Cô mặc mỗi áo trong và quần, bên ngoài khoác chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình, Hứa Tình Thâm đặt áo khoác ở bên cạnh, Tưởng Viễn Chu ngồi ở trước ghế sa lon.
“Lại đây, ăn cơm tối thôi.”
Túi xách của Hứa Tình Thâm đặt ở bên cạnh, cô lấy ra muốn tìm điện thoại di động, thế nhưng tìm tới tìm lui cũng không tìm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)