: Dế Mèn – Lưu Tinh
♥♥♥
Nhà họ Hứa.
Hứa Vượng đang chuẩn bị ra ngoài, sắc trời còn sớm, Triệu Phương Hoa cầm túi, đóng cửa lại.
Hai người đi xuống dưới. Hứa Vượng móc chìa khóa xe ra, Triệu Phương Hoa lập tức nói: “Ông muốn lái xe đi?”
“Đương nhiên, đường xa vậy, nếu đi thế nào?”
“Minh Xuyên lát nữa còn phải đi làm mà, ông lấy xe đi thì nó sao?”
Hứa Vượng không để bụng.
“Chỗ nó làm cũng không xa, không phải có tàu điện ngầm với xe buýt đó sao?”
“Ông đó, làm ba kiểu gì vậy?” Triệu Phương Hoa lập tức giật lấy chìa khóa trong tay ông. “Trách thì trách cái họ hàng xa xôi nghèo kiết xác của ông kìa! Quy củ gì mà còn nhiều như vậy, tiền mừng thôi mà cũng phải đi đưa trước?”
“Tất cả mọi người đều như vậy, có tiền mừng thì gia chủ mới có thể lo tiệc rượu được.”
“Bỏ đi! Nói cho cùng cũng là do nghèo.”
“Được rồi!” Hứa Vượng không kiên nhẫn ngắt lời Triệu Phương Hoa.”Tôi nghĩ cách đi tới đó là được chứ gì?”
“Đường xa như vậy tiền xăng cũng…”
Hứa Vượng nhìn đồng hồ, xe qua chỗ kia rất ít, hơn nữa còn không vào tận nơi được. Ai da, đi trước rồi nói sau.
Tới bến xe, Hứa Vượng lấy vé xe, cũng coi vừa khéo, xe này một ngày chỉ có hai chuyến, nếu ông chậm một chút là phải đến buổi chiều mới đi được.
Ngồi trên chiếc xe không cũ không mới, tới nơi, Hứa Vượng đi xuống nhìn xung quanh rồi bắt đầu hỏi đường.
Bên ngoài bãi xe đầy xe điện ba bánh đang đón khách, có người nhiệt tình hỏi: “Muốn đi không?”
“Đi thôn Bối Thái Tam bao nhiêu tiền?”
“Hai mươi.”
“Quá mắc rồi? Mười lăm.”
“Đường dài mà.”
“Mười lăm, mười lăm được thì anh chở.”
“Được rồi được rồi, lên xe!”
Hứa Vượng bò lên cái xe điện ba bánh.
“Anh chạy chậm một chút nhé, chú ý an toàn.”
“Yên tâm đi, tôi tay lái lão làng!”
Đối phương nói xong, rồ rồ tay lái, chiếc xe liền phóng đi.
Đường tới chỗ đó không tốt lắm, nơi nơi đều gập ghềnh lồi lõm, người nọ mở chiếc radio mang theo:”Nam tử cưỡi ngựa, uy vũ hùng tráng…”
Hứa Vượng nhanh chóng bị xe xóc chịu không nổi, rất nhiều lần mông tụt khỏi chỗ ngồi. Đôi tay ông nắm chặt hai bên chỗ ngồi.
Tài xế cũng văng ra, xe cũng đổ, mấy bánh xe còn xoay vòng vòng.
Hứa Vượng ôm chân mình rên rỉ: “Cứu với! Đau chết tôi rồi!”
“Này, ông, ông không sao chứ?”
“Mau đưa tôi đi bệnh viện, hình như tôi bị gãy chân rồi.”
Người nọ vội cố hết sức nâng xe dậy. Ông ta lại gần, nhìn chân Hứa Vượng. Hứa Vượng ôm đầu gối, mặt mũi nhăn nhó.
Ông ta nghĩ thầm đợt này xong đời, nếu đưa đi bệnh viện, phí chữa bệnh thế nào cũng phải ngót nghét một vạn rồi. Người nọ nhìn bốn phía, nơi nhỏ xíu này chắc camera quan sát cũng không rõ đâu nhỉ? Huống hồ cả nửa ngày còn chẳng thấy được mấy người, nên trốn nhanh thôi!
Ông ta nhảy lên xe, rồ rồ tay lái, còn tốt, xe chưa hư.
Thấy chiếc xe xình xịch xình xịch sắp chạy đi, Hứa Vượng sốt ruột, tay chỉ chỉ vào người nọ: “Này! Này! Còn tôi mà!”
Trên đường tức thì không còn bóng dáng chiếc xe kia nữa, Hứa Vượng ôm chân định đứng dậy, nhưng dù có gắng gượng đứng dậy thì ông cũng không đi bộ về được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
