: Dế Mèn
♥♥♥
Yên ắng qua được mấy ngày, bên ngoài lại ồn ào huyên náo như cũ. Những tin cũ về Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu cũng bị đào bới ra. Tóm lại, Hứa Tình Thâm đã lâu rồi chưa được hưởng thụ bình yên thật sự là gì.
“Chị dâu, chị đi đâu vậy?”
“Tới khu vui chơi bên kia, chứ chị không ra ngoài.”
Trong khu Bảo Lệ Cư Thượng có một sân vui chơi rất lớn, Hứa Tình Thâm không dám đưa Lâm Lâm ra ngoài nên chỉ có thể qua bên đó.
“Em đi với chị vậy.”
“Được.”
Thời tiết thế này, ánh nắng tươi sáng nhưng chung quy vẫn là mùa đông, gió lạnh vèo vèo thổi tới, Hứa Tình Thâm ngồi trông coi Lâm Lâm đang chơi với hai đứa nhỏ khác.
Phó Lưu Âm ngồi ở kia. Khó khăn lắm mới được có nắng, đôi tay cô chống hai bên người, ngẩng khuôn mặt nhỏ hưởng thụ ánh nắng mặt trời chiếu xuống, ấm áp, thoải mái vô cùng!
Bỗng một bóng đen che hết ánh mặt trời trước mặt mình, Phó Lưu Âm mở mắt ra, thấy một người phụ nữ trẻ xa lạ đang đứng trước mặt mình.
Đối phương nhìn mặt cô chăm chú kỹ càng. Phó Lưu Âm rụt hai tay lại, bị nhìn chằm chằm như vậy nhất định sẽ không tự nhiên.
“Chị là ai?”
Người phụ nữ đi lại trước mặt cô, sau đó từ trong túi lấy di động ra, nhắm camera vào ngay Phó Lưu Âm.
Cô nhanh tay giơ tay che mặt. “Rốt cuộc chị là ai?”
Không chụp được mặt Phó Lưu Âm, ả ta giơ cái chân thon dài lên, sau đó đạp lên chiếc ghế bên cạnh Phó Lưu Âm. Cô ta khom người, ghé sát lại Phó Lưu Âm, nói: “Có phải trước kia cô từng ở bệnh viện SJ?”
Phó Lưu Âm sắc mặt cứng đờ, dời tay xuống.
“Là cô đúng không? Cô gái quản giáo Mục đã tự mình huấn luyện?”
Bàn tay Phó Lưu Âm vẫn che mặt. “Thật xin lỗi, chị nhận lầm người rồi.”
“Không thể nhầm được, bao nhiêu năm qua, có thể chạy khỏi được SJ, cô là người đầu tiên!”
Đuôi mắt Phó Lưu Âm nhìn ra hướng xa xa, thấy Hứa Tình Thâm cũng chưa chú ý tới bên này. Cô đứng dậy định bỏ đi, không ngờ người phụ nữ lại chắn trước mặt không cho cô đi.
“Bởi vì cô mà toàn bộ quản giáo chúng tôi đều bị phạt. Cô nói thật với tôi đi, là cô tự đào tẩu hay quản giáo Mục thả cô đi?”
“Tôi căn bản không biết chị, tránh ra!”
Giọng Phó Lưu Âm chợt lạnh lẽo, ánh mắt rơi xuống bàn tay người phụ nữ. Cô đưa tay định cướp di động, nhưng năng lực phản xạ của ả quản giáo từng chịu những cuộc huấn luyện khắc nghiệt đặc biệt sao có thể để cô làm được?
Ả nghiêng người tránh, sau đó thuận tay túm lấy bả vai Phó Lưu Âm, ấn cả người cô xuống.
Phó Lưu Âm đảo mắt ra. “Chị cho đây là đâu? Chị có tin tôi báo cảnh sát không? Nhốt một người bình thường vào bệnh viện SJ, chị muốn đem phiền toái cho chỗ đó phải không?”
Ả quản giáo hơi giật mình, nhìn Phó Lưu Âm yếu ớt mỏng manh, không ngờ khẩu khí lại đến thế.
Hứa Tình Thâm nhìn xung quanh qua bên này, vừa liếc thấy một cái lập tức sợ tới mức bế Lâm Lâm đi tới.
“Thả con bé ra, cô là ai?”
Ả quản giáo cũng không muốn gây chuyện, nới lỏng cánh tay. Phó Lưu Âm đứng dậ.
“Chị đi đi! Tôi đã nói chị nhận nhầm người rồi.”
“Cô có biết sau khi cô bỏ chạy, quản giáo Mục lúc quay về đã trút giận vào chúng tôi không?”
Phó Lưu Âm định làm bộ nghe không hiểu: “Quản giáo Mục là ai?”
Người phụ nữ nheo mắt lại, khóe miệng lại mau chóng nhếch lên, ngoài cười nhưng trong không cười mà nói: “Giữa cô với quản giáo Mục có giao dịch gì tôi không biết, nhưng tôi biết nếu những lời này bị anh ta nghe được, cô sẽ thảm lắm.”
Tầm mắt Phó Lưu Âm hướng sang Hứa Tình Thâm đứng bên cạnh. Thấy cô vẻ mặt lo lắng, cô ấy kéo cánh tay Hứa Tình Thâm.
“Chị dâu, chúng ta đi!”
“Khoan đã!” Người phụ nữ tiến lên hai bước. “Nếu cô chịu thừa nhận cô chính là cô gái kia, tôi đây có thể không nói cho quản giáo Mục biết.”
Nhớ đến những dấu vết trên người Phó Lưu Âm khi lần đầu tiên gặp con bé, Hứa Tình Thâm không khỏi nhíu mày hỏi: “Cô gái nào cơ?”
“Chị dâu, chúng ta đi! Không thể hiểu được, cô ta nhầm người rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
