: Yuè Yīng – Lưu Tinh
♥♥♥
Trên đường trở về nhà họ Mục.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Lăng Thời Ngâm cùng Mục Thành Quân ngồi vào trong một chiếc xe. Bàn tay người đàn ông khẽ đặt lên chân mình. Sắc mặt Lăng Thời Ngâm hơi khó coi, ông Mục ngồi ở phía trước sắc mặt cũng rất kém.
Bầu không khí bên trong xe trở nên càng ngày càng quỷ dị. Trong lòng Lăng Thời Ngâm nóng như lửa đốt, cô ta dường như có thể nghe thấy cả tiếng hít thở nhịp nhàng của Mục Thành Quân. Lăng Thời Ngâm khẽ nuốt nước bọt: “Ba, chuyện xảy ra ở hôn lễ hôm nay, Tưởng Viễn Chu anh ta...”
“Thời Ngâm, hôm nay là ngày vui của con và Thành Quân, không nên nói những chuyện đó.”
“Con chỉ muốn giải thích rõ ràng với mọi người. Con và Tưởng Viễn Chu thật sự không có gì hết, đứa bé kia cũng không phải con ruột của con.”
Mục Thành Quân xoa xoa chân mình, sắc mặt u ám. Phải, hôm nay là Tưởng Viễn Chu đứng ra nói rõ ràng mọi chuyện, nhưng Lăng Thời Ngâm có thể vẫn còn thuần khiết hay sao?
Cô ta ngày ngày ra vào Cửu Long Thương, còn ôm theo một đứa bé. Kết quả thế nào? Hóa ra cũng chỉ bị người ta mặc sức đùa bỡn mà thôi.
Khóe mắt Mục Thành Quân hơi nheo lại. Lăng Thời Ngâm vô thức nhìn xuống chân anh ta: “Anh, anh không sao chứ?”
“Không có việc gì.”
Chiếc xe chạy nhanh trong đêm tối, không lâu nữa sẽ về tới nhà họ Mục. Phía trước và phía sau đều có một hàng xe đi theo hộ tống. Mà lúc này Mục Kính Sâm và quản gia Tào đang ngồi trên chiếc xe theo sát phía sau.
Sắp hết đèn xanh, chiếc xe vừa muốn vượt lên thì đèn tín hiệu giao thông liền chuyển màu. Quản gia Tào vội vàng nói: “Phải tuân thủ luật giao thông chứ?”
Tài xế liền phanh lại. Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm về phía trước: “Đêm nay tôi không muốn về nhà.”
“Thiếu tá Mục, hôm nay ngài nhất định phải ở nhà.”
“Ai quy định như vậy?”
Bà Mục ngồi ở bên cạnh liếc mắt nhìn anh: “Đó là quy củ của nhà họ Mục chúng ta.”
“Đâu đâu cũng là quy củ của nhà họ Mục.”
“Hôm nay là ngày trọng đại của anh con, lát nữa còn phải đến từ đường, nếu con không ở nhà ba con sẽ không tha cho con đâu.”
Mục Kính Sâm nhíu mày, trong tai anh nghe được một tiếng phanh xe chat chua vang lên. Con ngươi đen láy của anh vẫn nhìn chằm chằm về phía trước, sau đó đột nhiên đập tay lên vai tài xế: “Nhanh, mau chạy nhanh về phía turớc!”
Mục Thành Quân vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ, hai tay Lăng Thời Ngâm ôm lấy đầu, bất an hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Mục Thành Quân nhìn ra bên ngoài, bỗng nhiên kéo đầu cô ta thấp xuống: “Đừng lên tiếng.”
Rtấ nhanh liền có người xuống xe.
Sắc mặt Mục Thành Quân liền thay đổi, sau khi nhìn rõ mặt người kia thì không khỏi siết chặt tay lại.
Người đàn ông dẫn đầu đi tới bên cạnh xe: “Nghe nói hôm nay là ngày cậu cả nhà họ Mục kết hôn, chúng tôi đặc biệt tới chúc mừng.”
Mục Thành Quân vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, tiếng nói ngoài xe bị ngăn cản, có chút không rõ ràng. Người kia đi tới chỗ ngồi phía sau xe, bỗng nhiên ghé sát mặt vào kính xe: “Đây là cô dâu sao?”
Đúng lúc Lăng Thời Ngâm đang ngẩng đầu lên, cô ta giật mình rụt hai vai lại.
“Mục đại thiếu gia, đây là lễ tiết của các người sao? Chúng tôi đến đây chúc mừng, thế mà ngài cũng không chịu xuống xe một chuyến?”
Mục Kính Sâm bảo tài xế chạy qua đó: “Nếu bọn chúng không chịu tránh ra, cứ trức tiếp đâm thẳng vào.”
Tài xế bật đèn pha, đối phương giơ tay lên che mắt lại. Người bên cạnh nhanh tay túm lấy tay người kia kéo sang một bên.
Chiếc xe phanh lại, người của Mục Kính Sâm cũng liền xuống xe.
Mục Kính Sâm đẩy cửa ra bước xuống, đi tới chỗ chiếc xe Mục Thành Quân đang ngồi, anh gõ gõ lên cửa xe: “Đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)