: Lưu Tinh
♥♥♥
Viền mắt Hứa Minh Xuyên đỏ lên, cả người vô thức lui về phía sau vài bước. Sau đó cậu thất thần ngồi trở lại trên ghế sô pha.
Triệu Phương Hoa liếc mắt nhìn: “Được rồi, chuyện cũng đã như vậy có khóc cũng chẳng được gì. Trước mắt, Tình Thâm có biết con của của mình đã bị đánh tráo hay không?”
“Biết, tôi đã nói với cô ấy.”
“Vậy hai người…”
Tưởng Viễn Chu hơi siết tay lại: “Mấy ngày trước Duệ Duệ bị tai nạn giao thông, sau khi cấp cứu xong tới nay vẫn còn chưa tỉnh. Bác sĩ nói nếu Duệ Duệ vẫn không tỉnh, rất nguy hiểm…”
“Cái gì?” Triệu Phương Hoa giật mình hoảng hốt: “Cháu ngoại của tôi, cháu ngoại của tôi!”
Hứa Vượng cũng đứng ngồi không yên: “Vậy bây giờ đứa bé đang ở đâu?”
“Đang nằm trong phòng theo dõi. Tôi đang định đến bệnh viện đây, các ngươi đi cùng tôi.”
Trống ngực Triệu Phương Hoa đập liên hồi, cũng không rõ là kích động vì điều gì.
“Vậy còn Tình Thâm, Tình Thâm đâu?”
Cuối cùng bà ta cũng đã hỏi đến điểm mấu chốt quan trọng nhất.
Bảo mẫu vừa trong nhà bếp pha trà xong mang lên. Tưởng Viễn Chu im lặng không nói gì. Triệu Phương Hoa không đợi được, lại giục hỏi: “Tình Thâm đâu rồi?”
Bảo mẫu đặt chén trà xuống, sau đó nhanh chóng rời đi. Tưởng Viễn Chu cúi mắt nhìn xuống chén trà, cái nhìn lạnh đến thấu xương, lại chất chứa đầy bi thương trong đó.
“Hứa Tình Thâm đương nhiên là đang ở nhà của cô ấy.”
“Cái gì?” Triệu Phương Hoa giật mình. “Không phải nó đã biết chuyện của con trai ruột mình rồi sao?”
“Đúng, nhưng cô ấy nói xem như không có đứa con trai Duệ Duệ này.”
“Đúng là hồ đồ mà!” Triệu Phương Hoa tức giận: “Duệ Duệ là con ruột của nó mà! Cho dù nó đã nuôi dưỡng Lâm Lâm hơn một năm nay nhưng vậy thì thế nào chứ? Con bé đó cũng không phải con ruột của nó, làm sao có thể xem trọng người ngoài hơn chính con ruột của mình?”
Nhưng lời Tưởng Viễn Chu vừa nói cũng đồng thời đánh một kích vào đầu Hứa Vượng và Hứa Minh Xuyên, khiến hai người không khỏi bất ngờ.
Trông Tưởng Viễn Chu rất mệt mỏi, bộ dáng cũng không còn chỉn chu hoàn hảo như thường ngày mà có phần hốc hác, xộc xệch hơn. Người nhà họ Hứa trước nay chưa từng thấy qua anh như vậy.
“Lúc Duệ Duệ vừa xảy ra chuyện, Lão Bạch đã đến Bảo Lệ Cư Thượng. Thế nhưng cô ấy nhất quyết không chịu đến bệnh viện. Hôm nay, tôi đến Thụy Tân mang cô ấy qua Tinh Cảng. Tôi đưa cô ấy vào gặp con trai mình. Thế nhưng cô ấy nói với tôi cô ấy chỉ đến gặp mặt Duệ Duệ một lần này thôi, từ nay về sau không muốn nhìn thấy thằng bé nữa.”
Hứa Vượng nghe thế liền lắc đầu: “Sao lại như thế được?”
“Nói cho cùng, có lẽ do cô ấy vẫn còn hận tôi.”
“Hận cách mấy cũng không thể như vậy!” Triệu Phương Hoa rất không đồng tình về phương diện này.
“Tưởng tiên sinh yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng khuyên nhủ Tình Thâm. Quan trọng nhất là phải cho Duệ Duệ một gia đình hoàn chỉnh.”
Đứa bé trai vẫn còn nằm trên giường bệnh không nhúc nhích. Hứa Vượng nhìn một cái, đôi mắt già nua liền ươn ướt: “Không ngờ tôi có cháu ngoại trai. Càng không ngờ… thằng bé lại đang… nằm ở đây…”
Hứa Minh Xuyên cũng khóc. Tuy rằng nước mắt đàn ông không tuôn giàn giụa như phụ nữ, nhưng cậu vẫn không cách nào kìm được dòng nước mắt. Cậu lo lắng quay sang hỏi Tưởng Viễn Chu: “Rốt cuộc thì khi nào Duệ Duệ mới tỉnh lại?”
Tưởng Viễn Chu lắc đầu: “Hơn ai khác, tôi là người mong Duệ Duệ sẽ tỉnh lại nhất. Nhưng có gấp gáp cũng chẳng được ích gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)