Cái gạt tàn thuốc đập trên mặt đất quay một vòng, sau đó vỡ toạc ra. Có mảnh thủy tinh văng tới cạnh chân Lão Bạch.
Hứa Tình Thâm cũng khiếp sợ, Phó Kinh Sênh dẫn cô ra ngoài. Hứa Tình Thâm muốn ngoảnh lại xem, người đàn ông liền nói bên tai cô: “Đi!”
Cô cũng không dám do dự nữa, bước chân không nghe cô sai bảo mà càng lúc càng nhanh.
Trong phòng trong còn lại hai người. Lão Bạch đi tới đóng cửa lại. Tưởng Viễn Chu đứng tại chỗ, tức giận đến nỗi dường như phát run cả người. Anh giơ một chân đá vào cái bàn trà, cái bàn dày và nặng dịch lên mấy tấc. Lão Bạch dứt khoát không nói gì cả.
Tưởng Viễn Chu lùi lại, sau đó ngồi xuống sô pha, hai tay cắm vào mái tóc. Tóc đang ướt, lạnh băng. Tưởng Viễn Chu mở to hai mắt.
“Lão Bạch, cậu đã thấy người phụ nữ nào như vậy chưa?”
Lão Bạch thật sự chưa thấy qua. Anh ấy đã thấy Vạn Dục Ninh được nuông chiều không ai bằng, đã thấy Lăng Thời Ngâm không tiếc giá nào phải lấy được Tưởng Viễn Chu, còn từng thấy không ít thiên kim tiểu thư ôn nhu khả ái, nhưng kết quả là chẳng ai lấy được trái tim của Tưởng Viễn Chu.
Lão Bạch vẫn không thể nói, Tưởng tiên sinh cứ thuận theo tự nhiên đi? Đau cũng đau đến vật vã, nhưng lại có thể ngoan ngoãn chịu đựng, vì gì đây? Còn không phải vì yêu.
“Tôi hỏi cậu đấy!”
“Dạ Tưởng tiên sinh, tôi đã chừng này, kiểu phụ nữ như lời ngài nói, tôi đã thấy cô Hứa rồi ạ.”
Tưởng Viễn Chu hơi tự giễu mà ngồi dậy. “Tôi còn cho cô ấy lựa chọn, còn để cô ấy đánh vào mặt mình, cậu nói tôi hà tất phải như vậy, đúng không?”
“Tưởng tiên sinh, ngài nghĩ thông suốt rồi ạ?”
Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm cái ly trên bàn. Vừa rồi một đá của anh đã làm cái bàn bị lệch, bây giờ cái ly nằm ngã ở cạnh đó, xém chút đã rớt xuống bàn.
Lão Bạch đi tới trước mặt người đàn ông.
“Hôm đó khi tôi nói cho cô Hứa, cô ấy thật sự thương tâm, khóc lóc nói phải đi với tôi tới bệnh viện. Nhưng Phó Kinh Sênh không cho, anh ta thật sự y hệt lúc nãy, đưa cho cô Hứa hai sự lựa chọn.”
Lão Bạch thốt ra lời này xong liền vội bịt miệng mình. “Có điều Tưởng tiên sinh, ngài nói ngài nghĩ thông suốt rồi, vậy đừng rối rắm vì những việc này nữa ạ. Nghĩ thông suốt thì sẽ buông được, đó là chuyện tốt nhất.”
Một trận cười tràn ra từ cổ họng Tưởng Viễn Chu. “Không ai buộc cô ấy lựa chọn. Vừa rồi nếu cô ấy chịu quay về, Phó Kinh Sênh làm thế nào dám gây khó dễ cho cô ấy?”
“Phải, cô Hứa có chủ kiến như vậy…” Nói đến đây Lão Bạch liền vội kìm lời lại.
Nếu Tưởng Viễn Chu nói đã nghĩ thông suốt rồi, vậy chuyện này đến đây nên kết thúc đi, không cần lại thảo luận tiếp.
Lão Bạch vội nói: “Tưởng tiên sinh, Lăng Thận là tấm gương xấu, không thể học.”
“Vậy ư?”
“Đương nhiên ạ.”
Khóe miệng Tưởng Viễn Chu cong lên, cũng chẳng biết có nghe lọt không.
Đoạn đối thoại của hai người thật sự chẳng rõ ràng, Lão Bạch cũng chưa hiểu, Tưởng Viễn Chu đây là muốn hoàn toàn buông tay hay vẫn là…
Đang khi nghĩ trăm lần vẫn chưa ra, trong đầu anh ấy bỗng nhiên nghĩ tới lúc Hứa Tình Thâm bỏ đi, Tưởng Viễn Chu đã gào rống cái câu kia, anh nói anh sẽ cho cô từ giờ không được an bình.
Tưởng Viễn Chu đứng dậy đi đến trước cái bàn trà, cầm điếu thuốc, châm lửa, sau đó đi đến bên cửa sổ. Lão Bạch cùng bước qua theo. Tưởng Viễn Chu mở cửa sổ, khóe miệng ngậm thuốc lá, bộ dáng có hơi chán nản lại có phần vô lại.
“Lão Bạch!”
“Dạ.”
“Một người người đàn ông đối với một người phụ nữ, nếu chết cũng không chịu buông tay, vậy nên làm sao bây giờ?”
Đi theo Tưởng Viễn Chu, sợ nhất chính là bị hỏi mấy vấn đề này. Hiểu biết của Lão Bạch đối với phương diện tình cảm thật sự tính cũng không nhiều. Anh ấy không cách nào lý giải được cái loại tình cảm chết cũng không chịu buông tay này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)