: Dế Mèn
♥♥♥
^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^
Tưởng Viễn Chu khó khăn nuốt mấy cái. Hình ảnh trong suy nghĩ của anh lại không ngừng ở đó, anh còn hy vọng Hứa Tình Thâm có thể bên cạnh anh, hy vọng xa vời bọn họ có thể cùng nhau đợi Duệ Duệ tỉnh lại, càng thêm ảo tưởng về hình ảnh một nhà ba người cùng sống bên nhau sau này.
Thế nhưng, trong những ảo tưởng tốt đẹp đó, anh lại đã loại Phó Kinh Sênh ra khỏi từ lâu.
“Chẳng lẽ, em muốn Phó Kinh Sênh chứ không cần đứa con ruột Duệ Duệ này?”
Tưởng Viễn Chu đôi khi nổi cơn gàn, đó là một điều đáng sợ.
“Đây không phải vấn đề muốn ai! Tưởng Viễn Chu, người phụ nữ một khi đã lập gia đình, cô ấy không thể nào dễ dàng vứt bỏ nó.”
Người đàn ông nâng tầm mắt lên, Hứa Tình Thâm bước đi. Tới cửa, tay cô dừng ở trên tay cầm, cô đưa lưng về phía Tưởng Viễn Chu, nói: “Dù cho Duệ Duệ thế nào… Nếu có thể, lúc đó anh nói tôi biết một tiếng.”
Nói xong, cô liền mở cửa đi ra ngoài.
Lão Bạch ngồi cạnh Tưởng Viễn Chu, cứng đờ.
“Tưởng tiên sinh, ngài đừng quá khó chịu, cô Hứa dù gì cũng đã tới bệnh viện.”
“Cái gì mà cho dù thế nào, tôi cũng phải nói cho cô ấy một tiếng?”
“Cô ấy là mẹ, cô ấy cũng mong Duệ Duệ có thể qua được cửa ải này.”
Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên đứng dậy. Lão Bạch cảm giác được một bóng đen xẹt qua trước mắt, anh ấy nhìn Tưởng Viễn Chu đi nhanh ra ngoài.
“Tưởng tiên sinh!”
Hứa Tình Thâm đi đến trước thang máy, giơ tay nhấn nút mũi tên đi xuống. Cửa thang máy mở ra, cô bước vào, ngón tay vừa nhấn phím xuống tầng trệt xong, cửa đang đóng vào đột nhiên lại bị một bàn tay chặn lại.
Cô ngẩng đầu nhìn thấy Tưởng Viễn Chu đi vào, cửa thang máy ở đàng sau khép lại. Hứa Tình Thâm nhíu mày: “Anh không cần đưa tôi về, tôi có thể tự lái xe.”
“Tôi không định đưa em về.”
“Vậy… vậy anh làm gì?”
“Hứa Tình Thâm, em thật sự muốn vứt sạch những chuyện trước kia?” Tưởng Viễn Chu hơi ngửa cằm, bi thương trong mắt vẫn như cũ, chỉ là ánh mắt đã tê lạnh không ít. Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm vào anh, nhìn không thấy nổi một tia ấm áp từ ở trong đó.
“Cũng không phải vứt sạch sẽ, mà là sống tốt cuộc sống sau này thôi.”
“Nếu tôi đã biết em là mẹ của con tôi, vì sao tôi phải để em đi?”
Hứa Tình Thâm giật mình, đây là đang nói cái vậy?
Năng lực lý giải của cô vẫn luôn không tệ, cho nên không cần hỏi lại.
“Tưởng Viễn Chu, anh đừng có điên thế!”
“Điên là thế nào?”
“Anh không quyền can thiệp những chuyện khác của tôi.”
“Em dám chọc con dao nhỏ vào lòng tôi thì em nên nghĩ tôi sẽ khó chịu, nói không chừng còn có thể làm một số chuyện không bình thường.”
Hứa Tình Thâm nhìn con số biểu hiện vẫn đang đi xuống. Tới tầng trệt, cửa thang máy kêu “đinh” rồi mở ra, có người bước nhanh vào. Hứa Tình Thâm vội vàng muốn đi ra ngoài, Tưởng Viễn Chu chắn trước người cô. Hứa Tình Thâm thấy người kia bấm lên lầu bốn.
“Từ từ, tôi phải ra ngoài!”
Người nọ thấy lạ quay đầu lại nhìn cô. Trong thang máy chỉ có mấy người bọn họ, cô nếu muốn đi ra ngoài sao lại chờ đến khi cửa thang máy đóng mới kêu.
Tưởng Viễn Chu đầu cũng không ngoảnh lại, cánh tay giơ lên, bấm phím nằm trên cao nhất. Hứa Tình Thâm vừa thấy liền vội muốn ra phía ngoài.
“Cho tôi đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)