: Dế Mèn
♥♥♥
Đôi mắt hạnh của Hứa Tình Thâm trợn lên. Cô luôn nghĩ không có khả năng, cô không tin tờ giấy kết hôn này có thể làm được; huống hồ, dù là thật, vậy cũng mới được làm sáng hôm nay, sao chuyển phát nhanh có thể đưa tới tay cô nhanh như vậy?
Hứa Tình Thâm nhìn phong thư, trên đó không tìm được bất cứ thông tin gì về người nhận và người gửi.
Lồng ngực cô phập phồng kịch liệt, bao nhiêu loại cảm xúc vướng mắc trong lòng cô bị kéo rách. Cho dù cô khăng khăng không chịu tin thì có thể làm sao? Lỡ giấy kết hôn là thật, không phải cô thành một trò cười sao?
Ánh mắt Hứa Tình Thâm rơi xuống cái cuốn màu hồng kia. Ngày đăng ký lại là hai năm trước, cô chưa từng chụp với Tưởng Viễn Chu ảnh đó, cho nên ảnh này nhất định là ảnh ghép.
“Tình Thâm…” Cách đó không xa truyền đến giọng Phó Kinh Sênh.
Suy nghĩ của Hứa Tình Thâm đã loạn thành một mớ, cái gì cũng không nghĩ, lập tức đem giấy kết hôn nhét vào trong túi xách.
Phó Kinh Sênh rất nhanh đã đi tới trước mặt cô, tuyết trên mặt đất đọng còn chưa tan, dính vào một bên chân. Người đàn ông một tay cắm trong túi.
“Không phải định ra ngoài sao?”
“Ừm, vốn định đi mua vài thứ.”
“Anh đi cùng em.”
Hứa Tình Thâm nào còn tâm tư như vậy, khóe miệng miễn cưỡng cong lên: “À, em không đi nữa. Lạnh như vậy, muốn không lười cũng khó.”
Nói xong, Hứa Tình Thâm cất bước. Phó Kinh Sênh nhìn phong thư trong tay cô.
“Chuyển phát nhanh của ai vậy?”
“Em… em!”
“Gì thế?”
Hứa Tình Thâm mù mờ, cô không biết nên nói thế nào, chẳng lẽ phải nói rõ là giấy kết hôn của cô? Chuyện này cũng căng thẳng quá.
“Không có gì…”
Phó Kinh Sênh nhìn chăm chú vào mắt cô, tựa như liếc mắt một cái đã nhìn thấu, có điều Phó Kinh Sênh không vạch trần.
“Nếu không ra ngoài thì chúng ta vào nhà đi.”
“Được.”
Nhìn người đàn ông xoay người, con tim Hứa Tình Thâm dường như sáng như gương. Tưởng Viễn Chu đã làm tới nước này tuyệt đối không phải là đùa, nếu để Phó Kinh Sênh biết được việc này qua những chuyện khác thì càng không công bằng với anh ta.
“Phó Kinh Sênh!”
Bước chân người đàn ông bỗng nhiên dừng lại, tay phải còn cắm trong túi, anh ta xoay người nhìn về phía cô. “Làm sao vậy?”
Hứa Tình Thâm lôi giấy kết hôn từ trong bì thư ra.
“Đây là chuyển phát nhanh vừa đưa tới.”
Ánh mắt Phó Kinh Sênh từ khuôn mặt cô dời sang tay cô. Đôi mắt anh ta ngay sau đó bị một thứ chọc mạnh vào, một cuốn sổ màu đỏ, ba chữ trên đó vô cùng bắt mắt.
Người đàn ông cầm lấy sau đó mở ra, vừa thấy nội dung bên trong, trong mắt tức thì dấy lên sóng ngầm.
“Đây là chuyện gì?”
Hứa Tình Thâm lắc lắc đầu: “Hôm qua em tới bệnh viện, ba em không có việc gì, nhưng em có gặp Tưởng Viễn Chu. Anh ta ép em ấn dấu vân tay. Em tưởng anh ta chỉ nói vậy thôi, không ngờ…”
“Không ngờ anh ta điên thật rồi.”
“Cái này là giả chắc chắn.”
“Tưởng Đông Đình không làm chủ được Tưởng Viễn Chu, huống hồ Lăng Thời Ngâm sắp liên hôn với nhà họ Mục rồi. Lúc trước, đâu ít người đều cho rằng cô ta là bà Tưởng? Nếu cô ta muốn được gả vào thật vẻ vang, thể diện nhà họ Tưởng nhất định sẽ không gạt qua, nhưng anh thấy Tưởng Viễn Chu cũng không để ý.”
Hứa Tình Thâm đau đầu. Phó Kinh Sênh nhét giấy kết hôn vào trong túi, anh ta cầm cổ tay Hứa Tình Thâm.
“Vào nhà đi!”
“Anh nói, giấy kết hôn này là thật sao?”
Phó Kinh Sênh rũ mắt. “Không đâu. Chúng ta đã đăng ký ở Cục Dân Chính, cái đó không sửa được.”
“Tưởng Viễn Chu dù có lợi hại nhưng đã có mối quan hệ hôn nhân thì anh ta cũng không cách nào sửa được, yên tâm đi!.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)