Bảo mẫu đang bế Lâm Lâm, theo bản năng liền trốn ra phía sau.
Vài người đàn ông cao lớn xông vào phòng, bắt đầu lục tung khắp nơi để tìm kiếm. Có người còn hung hăng xông vào phòng thay quần áo nữa.
Hứa Tình Thâm gần như nín thở. Lăng Thận đi đến trước cửa toilet, ánh mắt đảo qua cánh cửa đang đóng chặt kia. Anh ta bước tới vài bước. Hứa Tình Thâm nghe thấy tiếng bước chân vững vàng truyền đến ngày càng gần.
Lăng Thận giơ tay lên gõ cửa. Tiếng gõ ấy như những âm thanh ma quái đang truy hồn những người đang trốn bên trong.
Phó Lưu Âm nắm chặt nửa cái chai kia torng tay. Hứa Tình Thâm cũng lo lắng lùi về sau.
“Cảnh Nhân.”
Hai tay cô gái ôm chặt lấy đầu, bịt kín hai tai mình lại. Hứa Tình Thâm sợ những mảnh thủy tinh sắc nhọn kia sẽ đâm vào tai cô nên vội vàng kéo tay Phó Lưu Âm xuống.
“Cảnh Nhân, mau ra đi. Anh tới đón em về đây.”
Hứa Tình Thâm liếc nhìn đồng hồ, cho dù ngay sau cúp điện thoại Tưởng Viễn Chu có tới đây ngay thì bây giờ cũng khôg thể nào đến kịp được.
“Nếu em vẫn không chịu ra, anh sẽ cho người phá cửa.”
Hứa Tình Thâm cố gắng giữ bình tĩnh: “Lăng Thận, anh đừng như vậy. Hiện giờ tâm tình của Âm Âm rất không ổn định, anh chỉ càng khiến cô ấy càng thêm sợ hãi mà thôi.”
Bàn tay Lăng Thận đặt lên ván cửa: “Vậy các người mở cửa ra đi.”
“Cho dù anh thật lòng yêu Âm Âm thì anh cũng đã dùng sai cách rồi.”
Lăng Thận không hề nghe lọt những điều này: “Tôi không cần cô lên mặt dạy tôi, mở cửa ra.”
Suốt hai năm qua, cô ấy chưa từng nói tên mình là gì. Sau hôm chạm trán ở trung tâm thương mại, Lăng Thận cũng chẳng để tâm đến việc điều tra thông tin về cô. Bây giờ trong đầu anh ta chỉ nghĩ đến một việc duy nhất là làm sao để đưa cô đi mà thôi.
“Thật là trùng hợp, đây hẳn là duyên phận. Cô xem, cả hai người đều gọi là Nhân Nhân. Đời này định sẵn cô ấy là của tôi rồi.”
Hứa Tình Thâm không dám lỡ lời chọc giận anh ta ngay lúc này: “Nếu anh thật sự yêu cô ấy anh có thể nhẫn tâm nhốt cô ấy ở một nơi không nhìn thấy ánh sáng mặt trời suốt hai năm liền hay sao? Người con gái tựa như một đóa hoa rực rỡ, cần có một ngôi nhà ấm áp và đầy ánh dương. Lăng Thận, chúng tôi là người thân của Nhân Nhân, chúng tôi rất yêu thương và tôn trọng cô ấy. Có lẽ trong hai năm qua, cô ấy cũng đã nảy sinh tình cảm với anh, anh có thể cho hai người chút thời gian được không?”
Hứa Tình Thâm nói xong, quay sang ra hiệu với Phó Lưu Âm, ý bào cô đừng lên tiếng.
Lăng Thận bật cười lạnh lùng: “Mấy trò mèo này cô giữ lại mà dùng với người khác đi. Bây giờ Phó Kinh Sênh đã bị bắt, các người không có tư cách nói chữ “không” với tôi đâu.
Những người đang lục tìm xung quanh nghe được tiếng nói chuyện, tất cả liền tụ tập về chỗ Lăng Thận đứng.
“Phá cửa!”
“Vâng.”
Phó Lưu Âm nhìn chằm chằm đồ vật trong tay mình, dùng sứ siết chặt lại khiến một góc chai liền cắm vào lòng bàn tay. Hứa Tình Thâm vội vàng chống hait ay lên cánh cửa: “Khoan đã!”
Cánh cửa bị người từ bên ngoài hung hăng đạp vào. Sức lực của đối phương rất lớn, hai tay Hứa Tình Thâm run lên, dần cảm thấy tê rần lên.
“Nếu Diệp Cảnh Nhân nhìn thấy cảnh này, anh nghĩ cô ấy sẽ cảm thấy như thế nào? Lăng Thận, anh lại vì một người con gái khác mà phát điên! Tôi thấy anh không hề chung thủy với vợ chưa cưới của mình chút nào cả, anh là kẻ đứng núi này trông núi nọ!”
Lăng Thận túm lấy tay người đàn ông bên cạnh, đẩy anh ta lùi ra sau. Sắc mặt anh ta trở nên hung tợn, trong miệng gằn ra từng chữ:”Cô nói cái gì?”
“Không phải sao? Nếu anh một lòng yêu thương vợ chưa cưới của mình thì sao còn cần một người khác làm thế thân?”
Lăng Thận cười lạnh: “Tôi chưa từng nói cô ấy là thế thân. Tôi nói cô ấy là Diệp Cảnh Nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

