: Dế Mèn
Động tác của Hứa Tình Thâm cũng cứng đờ, gió lạnh phất qua khuôn mặt như dao nhỏ cắt vào da mặt. Cô không ngoái lại.
“Sao tôi có thể ở với anh được, tôi có người nhà.”
Tưởng Viễn Chu nhìn cô bận bịu đi tới bia mộ bên cạnh, đốt vàng mã, sau đó bắt đầu dùng khăn chà lau mộ. Anh hơi ngẩng đầu nhìn lên, trên bầu trời có hạt nhỏ màu trắng rớt xuống. Anh xòe bàn tay ra, không cảm thấy gì lạnh lẽo. Hóa ra không phải tuyết rơi, mà chỉ là gì đó từ trên cây cao theo gió bay lượn. Tưởng Viễn Chu lật bàn tay lại, đuôi mắt của Hứa Tình Thâm nhìn những hành động của anh...
Viếng mộ xong, Hứa Tình Thâm đi xuống dưới, cô nhìn Tưởng Viễn Chu đi đàng sau, nói: “Tôi còn phải đi thăm Phương Thành.”
Người đàn ông không cùng cô qua đó, đi thẳng về cổng nghĩa trang.
Hơn nửa giờ sau, Hứa Tình Thâm mới rời đi, có điều trời đã tối, thời gian biểu của cô hơi chật vật. Ra tới bãi đỗ xe, nơi trống trải như vậy cũng chỉ còn lại hai chiếc xe. Hứa Tình Thâm thấy lạnh, càng cất bước nhanh hơn. Tưởng Viễn Chu dựa vào cửa xe, nhìn thấy Hứa Tình Thâm bước tới xe cô.
“Nếu đã định tới đây viếng mả thì sao không xin nghỉ nửa buổi luôn?”
“Anh cho rằng bệnh viện do tôi mở à?” Hứa Tình Thâm quấn chặt khăn quàng cổ, khóe miệng khẽ cong lên: “Hôm nay tôi có ca phẫu thuật, cho nên vừa lúc còn chút thời gian.”
Mới vừa thần sắc cô vẫn là một mảng tối tăm, hiện tại ngó lại, Tưởng Viễn Chu thấy trong đôi mắt cô toát ra tia sáng dịu dàng, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dường như có thể nói là sinh động cả lên. Người đàn ông khoanh tay trước ngực, hơi co đầu gối một chân lên.
“Lại đứng phòng mổ? Nhất định là tiểu phẫu rồi!”
“Anh khinh thường tiểu phẫu hả?”
“Tôi thì cảm thấy Thụy Tân hẳn là không dám làm để em cầm dao...”
Hứa Tình Thâm lấy chìa khóa xe ra. “Nếu không dám để tôi cầm dao thì sao lúc trước còn mời tôi về chứ?”
Về phương diện này, Hứa Tình Thâm rất là nghiêm túc và cố chấp. “Anh nói coi!”
Tưởng Viễn Chu cười cười: “Vậy, thế thì chúc mừng em.”
“Tôi đi đây.”
Cô mở cửa xe, đang chuẩn bị ngồi vào ghế lái thì TưởngViễn Chu lại nói: “Cơm chiều ăn chưa?”
“Về nhà ăn. Tôi không thể ra ngoài quá lâu, bọn họ sẽ lo lắng cho tôi.”
“Từ từ đã!”
Hứa Tình Thâm quay đầu lại nhìn anh: “Làm sao vậy?”
“Phó Kinh Sênh hôm nay gọi điện cho tôi.”
“Ừm.” Một chân của Hứa Tình Thâm đã đặt vào trong xe lại rút ra lại. “Có phải muốn gửi tiền cho anh?”
“Nói vậy là em cũng biết.”
“Đúng vậy.” Vẻ mặt Hứa Tình Thâm an tĩnh. “Anh ấy hỏi tôi số điện thoại của anh.”
Tưởng Viễn Chu nghe thế, tim phổi như muốn nổ tung, có điều không tỏ vẻ gì tức giận ra ngoài mặt.
“Dùng người của tôi nên phải trả tiền cho tôi, nhưng khoản này các người thật sự tính rất rõ ràng đấy!”
Anh dùng hai chữ “các người”, Hứa Tình Thâm nghe ra giọng anh không vui.
“Sáng nay tôi thấy bọn họ vẫn còn đứng trong sân; trời lại lạnh như vậy, thực sự vất vả. Tiền là thù lao cho bọn họ, hoàn toàn hợp lý và chính đáng mà!”
“Ý của em là, tôi chỉ lo bảo bọn họ ra tay chứ không trả tiền đúng không?”
“Không phải...”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu khóa chặt cô không hề dời đi.
“Hứa Tình Thâm, tôi bảo bọn họ ở lại là vì an toàn của em, nhưng em lại cứ khăng khăng lần này tới lần khác nhắc tôi mối quan hệ vợ chồng của em và Phó Kinh Sênh. Dù tôi trước kia đối với em không tốt, vậy em tàn nhẫn với tôi như thế có phải cũng phải có mức độ không.”
Hứa Tình Thâm há hốc miệng, dường như có chuyện muốn nói nhưng lời nói đến bên miệng vẫn lại nuốt trở về. Cô không có ý như vậy, nhưng trong lòng Tưởng Viễn Chu đã có một cây gai. Hôm qua, khi Lăng Thận đi rồi, anh cũng không ở lại mà đi về luôn.
Theo lời Phó Kinh Sênh nói, Tưởng Viễn Chu hẳn đã ở bên ngoài đợi hơn một tiếng. Anh không muốn ngồi trong Bảo Lệ Cư Thượng đợi, bởi vì trong đó khắp nơi nơi đều là dấu vết cuộc sống của cô và người khác.
Hứa Tình Thâm khẽ cắn môi dưới sau đó ngồi vào ghế lái, khởi động xe chạy đi. Dọc đường đi, cô cũng không nhìn lại đàng sau, cũng không muốn biết Tưởng Viễn Chu có đi về cùng cô không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

