Hứa Tình Thâm lập tức giật lấy di động, để bên tai: “Alo, Lão Bạch...”
Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng tút tút. Cô đập đập bả vai Tưởng Viễn Chu.
“Gọi lại cho anh ấy đi!”
“Giờ còn đòi tôi nghe lời em đấy!”
“Tưởng Viễn Chu, tôi vẫn chưa thấy ai nóng lòng muốn trả tiền vậy đấy!” Hứa Tình Thâm sốt ruột, lướt nhanh tới mục nhật ký cuộc gọi, sau đó gọi lại. Hai ba tiếng sau, bên kia bắt máy rất nhanh: “Alo, Tưởng tiên sinh.”
“Lão Bạch, là tôi.”
“Cô Hứa ạ?”
“Phải, chuyện vừa nãy Tưởng Viễn Chu dặn dò anh đấy, anh không cần đi làm. Tiền thuê, phía tôi có thể giải quyết.”
Hứa Tình Thâm “Alo alo” hai tiếng, sau giơ di động của Tưởng Viễn Chu lên cao, người đàn ông quay đầu nhìn lại.
“Ném cũng không sao, em đền tôi cái mới.”
Hứa Tình Thâm liền do dự, ánh mắt nhìn về phía trước, nhìn thấy bóng hai người xếp chồng một chỗ, lại còn đang tiếp tục đi về phía trước. Cô bất ngờ lấy lại phản ứng, đấm mấy cái xuống bả vai anh.
“Bỏ tôi xuống!”
Tưởng Viễn Chu vẫn không dừng chân. “Nói với Lão Bạch được không?”
“Anh ấy nào chịu nghe lời tôi.”
“Cho nên tôi nói, em gọi cũng vô ích.”
Hứa Tình Thâm ôm lấy cổ anh, hai chân lại bắt đầu giãy. Tưởng Viễn Chu lên tiếng uy hiếp: “Động đậy nữa là ném em xuống đấy!”
“Tôi tự đi!”
“Biết em chân dài rồi.”
Hứa Tình Thâm nhìn nhìn xung quanh. Dù gì vẫn còn ở trong tiểu khu, đều là hàng xóm láng giềng ở, rất nhiều người thuộc mặt; lỡ bị thấy, nói không chừng chuyện sẽ lan truyền tới mức nào đây?
Một phụ nữ có chồng được bạn trai cũ cõng?
Cười vui vẻ và mắng ồn ào, rất ái muội?
Hứa Tình Thâm thấy mơ hồ, vừa rồi thế nào lại nhảy lên lưng anh nhỉ?
“Anh thả tôi xuống dưới, tôi mời anh ăn.”
Tưởng Viễn Chu dừng chân.
“Ăn cơm tối.”
“Đúng vậy.”
Người đàn ông cười khẽ, hơi ngồi xổm xuống. Hứa Tình Thâm nhanh chóng nhảy xuống đất, đưa di động lại cho Tưởng Viễn Chu.
“Trả anh.”
Tưởng Viễn Chu cầm lấy, cất vào túi. “Để tôi nghĩ xem ăn gì đã.”
Túi xách Hứa Tình Thâm rớt xuống khuỷu tay, cô đeo lại lên vai. “Tôi mời anh ăn, đương nhiên là anh phải theo tôi, còn có ý kiến nữa?”
“Vậy cũng được! Em nói đi, mời tôi ăn cái gì?”
Hứa Tình Thâm đút tay vào túi, đi về phía trước. “Theo tôi!”
Vừa đi ra bên ngoài tiểu khu, Hứa Tình Thâm liền nhận được điện thoại của Hứa Minh Xuyên hỏi cô đang ở đâu, kể rằng mới vừa rồi ba mẹ ở nhà cãi nhau nên cậu không ra được, muốn đưa cô về. Hứa Tình Thâm vội bảo cậu ở nhà đừng chạy lung tung.
“Tưởng Viễn Chu không phải cũng về sao? Đừng lo, anh ta đưa chị về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

