Sự chú ý của Hứa Tình Thâm đều ở trên người Phó Lưu Âm. Lăng Thận lôi kéo, ngang ngược kéo con bé đi được mấy bước, xung quanh cũng có người vây quanh xem nhưng chẳng ai muốn giơ tay cứu giúp.
“Anh buông con bé ra!” Hứa Tình Thâm sốt ruột muốn đứng dậy, người đàn ông bên cạnh bèn giúp cô. Hứa Tình Thâm đứng vững xong liền tiến tới.
Lăng Thận nắm chặt cổ tay Phó Lưu Âm, tay kia chỉ chỉ vào Hứa Tình Thâm. “Muốn sống thì đừng xen vào việc của người khác!”
Mặc dù Hứa Tình Thâm hoảng loạn trong lòng, nhưng đã biết rõ ràng được ít chuyện. Lăng Thận chính là kẻ đã giam giữ Phó Lưu Âm, lại nhìn bộ dạng hiện giờ của hắn, đã không biết hối cải còn nói mấy câu uy hiếp. Phó Lưu Âm liều mạng chống cự, giày cao gót trên chân cũng bị cô ấy đá rơi. Giãy ra được một cánh tay, cô ấy định chạy, lại bị Lăng Thận ôm lại từ phía sau rồi nhấc cô lên, nhanh chóng rời khỏi đó.
Hứa Tình Thâm kinh hoàng thất sắc, đuổi theo chặn trước mặt Lăng Thận.
“Bỏ người xuống!”
Với Lăng Thận, xem ra chỉ cần hắn buông một tay thôi, nói không chừng sau đó sẽ không còn được gặp lại cô gái ấy. Loại cảm giác đánh mất mà nay lại tìm thấy này làm hắn phát cuồng, hắn như muốn điên rồi, dường như ôm chặt hơn người trong ngực.
“Nằm mơ!”
Hứa Tình Thâm thật ra không có sợ hãi, chỉ cảm thấy tức giận. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô căng thẳng, mắt ngập đầy vẻ giận dữ. Một kẻ biến thái còn chưa tính, mà còn biến thái một cách tự tin như vậy.
Cô lấy di động trong túi ra, sau đó bấm gọi 110.
Lăng Thận kéo cô gái đi tiếp, giơ một bàn tay chộp lấy cổ tay Hứa Tình Thâm. Tay gầy gò yếu ớt không còn sức lực, bị hắn kìm chặt không động đậy được. Hứa Tình Thâm cảm thấy tay mình sắp bị đứt tới nơi. Cô chịu đau, lại cố tình bày vẻ mặt quật cường ngang ngạnh. “Buông ra!”
Ngón tay Lăng Thận đột nhiên nắm lại, Hứa Tình Thâm đau kêu lên một tiếng, di động rớt xuống đất. Lúc này, một người khác cũng gia nhập vào cuộc hỗn loạn, bàn tay người đàn ông giơ ra khóa chặt cổ tay Lăng Thận, giọng nói không nén được tức giận: “Buông tay!”
Lăng Thận ngẩng đầu, vừa nhìn thấy liền nhíu chặt mày: “Tưởng Viễn Chu?”
Hứa Tình Thâm nghe thế, ánh mắt lúc này mới nhìn về phía người đàn ông vừa đột nhiên tới đây, đáy lòng mù mịt u ám được ánh sáng quét sạch. Cô rất sợ Phó Lưu Âm cứ bị bắt đi trước mặt mọi người như vậy.
“Tưởng Viễn Chu, mau cản hắn đi đi!”
Giữa hai hàng mày Tưởng Viễn Chu khẽ động đậy. Hứa Tình Thâm nhân cơ hội rụt tay mình về. Người đàn ông che chắn trước mặt cô. Đôi tay Lăng Thận lần thứ hai ôm chặt Phó Lưu Âm,
“Chuyện này không liên quan tới cậu nhỉ?”
“Lúc trước tôi đã cứu cô gái này.”
“Có ý gì?”
Tầm mắt Tưởng Viễn Chu rơi xuống trên gương mặt Phó Lưu Âm.
“Lúc cô ấy đi lạc trên phố, không tìm được nhà, là tôi đã đưa cô ấy về. Lúc trước nếu không gặp được tôi, có khi cô ấy đã rơi vào tay người khác rồi? Cho nên, có chuyện gì, đại thể cậu có thể huớng sang tôi.”
“Tưởng Viễn Chu!” Lăng Thận nghiến tên anh từng chữ một.
Lão Bạch cầm sườn xám chạy tới, hỏi: “Tưởng tiên sinh, sao thế ạ?”
Tưởng Viễn Chu thả lỏng lực ở bàn tay. “Lăng Thận, nếu cậu thông minh thì vẫn nên thả người đi. Người, cậu không mang đi được đâu!”
Thấy vậy, Hứa Tình Thâm chạy nhanh tới giữ chặt tay Phó Lưu Âm, kéo con bé lại cạnh mình.
Lăng Thận cong người, tay đè lên phía khóe miệng, trong miệng mùi tanh lan ra ngoài. Gã đàn ông bỗng nhiên cười cười: “Tưởng Viễn Chu, Thời Ngâm tốt xấu gì cũng sinh cho mày đứa con trai, mày lại đi đối xử với tao như vậy?”
“Mày động vào Hứa Tình Thâm đã là không được.”
Hứa Tình Thâm còn đang an ủi cô gái, đột nhiên nghe vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía bóng dáng Tưởng Viễn Chu.
Xung quanh càng lúc càng có nhiều người tụ tập lại. Sau đó rất nhanh, Phó Kinh Sênh cũng bế Lâm Lâm đi ngang qua, anh ta chen qua đám người vào trong. Vừa nhìn thấy Lăng Thận, khuôn mặt anh ta khó nén vẻ giật mình và phẫn nộ. Anh ta bước tới trước mặt Phó Lưu Âm. “Xảy ra chuyện gì?”
Hứa Tình Thâm chĩa một ngón tay vào Lăng Thận, giọng nói tràn đầy tức giận: “Năm đó chính hắn là kẻ đã bắt nhốt Âm Âm! Vừa rồi bọn em đang thử đồ, mà hắn còn muốn đưa Âm Âm đi.”
Phó Kinh Sênh giao Lâm Lâm cho Hứa Tình Thâm, dang hai tay ôm cô gái vào long. “Đừng sợ, không sao rồi, không sao rồi!”
Ánh mắt Lăng Thận lộ ra âm u độc ác, bàn tay đang ấn vào miệng vết thương càng dùng sức hơn, khiến hắn cũng phải đau đến nhăn mày. Hắn nhìn mọi người, sau đó bật cười ra tiếng: “Cô ta là của tôi, các người ngăn được sao?”
Tầm mắt Lăng Thận lại hướng sang Phó Lưu Âm, thấy cô ấy được Phó Kinh Sênh ôm, trong mắt hắn hoàn toàn bộc lộ vẻ hung ác nham hiểm ra ngoài.
“Mày là gì của cô ấy?”
Phó Kinh Sênh che chở cho em gái, không cho ánh mắt Lăng Thận tiếp xúc với con bé.
“Lúc trước, là mày nhốt con bé lại đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


