Phó Lưu Âm thấy vẻ mặt của Hứa Tình Thâm liền vội ngồi dậy, sau đó áp nửa người trên xuống.
Hứa Tình Thâm lại gần, để áo ngủ xuống bên cạnh. Cô ngồi xổm xuống, thấp giọng nói: “Âm Âm, quần áo để đây.”
“Dạ, cám ơn chị dâu.”
Ánh mắt Hứa Tình Thâm rơi xuống trên lưng cô gái, cô nhíu chặt mày. Sợ cô gái lạnh, cô cầm khăn lông ngâm trong nước ấm khoác lên vai cô gái.
“Chị dâu...”
“Ừ!”
“Những gì chị nhìn thấy, có thể đừng nói với anh trai em không?”
“Âm Âm, vì đã thấy nên chị cảm thấy như vậy thật sự không bình thường. Chị rất lo lắng.”
Phó Lưu Âm quay qua nhìn cô. “Nếu anh trai em biết, anh ấy chắc chắc sẽ tự trách mình rồi khó chịu, anh ấy sẽ nổi điên.”
Hứa Tình Thâm sao còn không hiểu cái “nổi điên” của Phó Kinh Sênh là trạng thái gì, nhưng Phó Lưu Âm rất rõ ràng:“Chị dâu, có một số việc tự em có thể xử lý ổn thỏa.”
“Chuyện trước kia đừng nghĩ nữa! Để chị đổi cho em bộ áo ngủ khác, trong phòng chị còn có bộ có cổ.”
“Cám ơn chị.”
Hứa Tình Thâm xoay người đi ra ngoài, sau đó quay lại để bộ áo ngủ trên bồn rửa.
Cô bế Lâm Lâm về lại phòng ngủ. Không bao lâu sau, Phó Kinh Sênh mang theo túi lớn túi nhỏ về nhà. Anh ta để đồ lên giường.
“Tình Thâm, em đưa cho Âm Âm đi.”
“Được.”
Phó Kinh Sênh bế Lâm Lâm đang nằm trên giường. Hứa Tình Thâm cầm mấy cái túi, bên trong đựng một đống lớn quần áo. Phó Kinh Sênh đi vội, tiện tay lấy liền mấy bộ.
Đưa cho Phó Lưu Âm mấy bộ quần áo xong, Hứa Tình Thâm trở lại phòng ngủ. Cô đi vào, thấy Phó Kinh Sênh đang bế Lâm Lâm, một tay vỗ nhẹ lên vai Lâm Lâm, tay tắc vỗ vỗ sau lưng con bé.
Hứa Tình Thâm nhìn thấy con cứ như thế mà ngủ trong lòng anh ta rồi.
Tầm mắt người đàn ông dừng ở cách đó không xa, tay vẫn lặp đi lặp lại động tác đó. Hứa Tình Thâm đi tới.
“Lâm Lâm ngủ rồi.”
Phó Kinh Sênh tựa như vẫn không nghe thấy, bàn tay dịu dàng vỗ vỗ cánh tay con gái. Hứa Tình Thâm nhìn anh ta. “Anh cứ ôm vậy sẽ mệt đó!”
Động tác của người đàn ông dừng lại, rút cánh tay phải ra, rồi ôm lấy eo Hứa Tình Thâm. Cô không thể không bước lên hai bước. Phó Kinh Sênh đem mặt dựa vào trước người cô. Hứa Tình Thâm rũ mắt xuống.
“Không phải em gái anh đã an toàn quay về rồi sao? Đừng quá khổ sở!”
“Nhưng anh lại không rõ hai năm kia nó đã sống thế nào.”
Phó Kinh Sênh tay trái ôm chặt con gái, tay phải vòng chặt eo Hứa Tình Thâm, tựa như chỉ có như vậy mới có thể làm mình dễ chịu hơn.
“Con bé có nói mấy năm rồi làm sao không?”
“Có, nó bị giam cầm hai năm.”
“Có nói là ai không?”
Phó Kinh Sênh trầm mặc một lúc lâu, sau đó nói: “Không.”
Bàn tay Hứa Tình Thâm rơi xuống đầu vai người đàn ông, khẽ thở dài: “Báo cảnh sát đi!”
“Vô ích.” Giọng nói của Phó Kinh Sênh lại vô cùng kiên định. “Tình Thâm, chuyện này em không cần nhọc lòng. Từ ngày mai em hãy ở cạnh con bé nhiều nhé. Anh không muốn con bé cứ sống mãi trong sợ hãi.”
“Vâng.”
Lâm Lâm ở trong lòng Phó Kinh Sênh bỗng nhiên ho khan một tiếng. Người đàn ông thấy thế liền buông bàn tay đang ôm Hứa Tình Thâm ra.
Anh ta cẩn thận ôm Lâm Lâm đến giường, rồi đắp chăn mỏng cho con bé. Hứa Tình Thâm vẫn đứng đó, Phó Kinh Sênh ngồi ở bên giường. Anh ta đưa tay sờ thử mặt Lâm Lâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


