Cô gái nghe vậy liền nhìn thẳng vào Tưởng Viễn Chu, hỏi: “Các anh là gì với anh ấy?”
Cô gái đứng tại chỗ không nhúc nhích. “Vì sao tôi phải tin các anh?”
Tưởng Viễn Chu cầm một tấm danh thiếp đưa tới, Lão Bạch tiến lên nhận lấy rồi đưa cho cô gái.
Cô quét mắt xem nhanh. Tưởng Viễn Chu quay lại trong xe ngồi, cửa xe vẫn chưa đóng lại. “Tôi không cần phải lừa cô, thật sự tôi có quen Phó Kinh Sênh.”
Cô gái nhìn xung quanh, cô không biết những người kia có thể tìm tới đây không. Còn có Mục Kính Sâm, nếu đã lâu mà thấy cô chưa ra, chắc sẽ đi tìm cô chứ? Hay là gọi cho bên bệnh viện SJ? Cô hiện giờ không xu dính túi, tối khuya trên phố sẽ có bọn du đãng, lỡ nếu...
Lão Bạch nhìn ra được sự phòng bị của cô. “Nếu chúng tôi muốn hại cô thì cần gì phải hỏi cô có quen Phó Kinh Sênh chứ? Tôi nhớ rõ số của anh ta là bởi vì Tưởng tiên sinh bình thường có tiếp xúc với anh ta.”
Lão Bạch bày ra vẻ hào hiệp cao thượng. Thật ra Tưởng Viễn Chu và Phó Kinh Sênh có thể có tiếp xúc gì, chẳng qua anh ấy bị bắt đi điều tra Phó Kinh Sênh, nên bây giờ mới có ấn tượng đặc biệt với dãy số kia.
Cô gái vươn tay ra. “Đưa điện thoại cho tôi.”
Lão Bạch đưa di động cho cô. Cô gái đi tới phía ghế sau, sau đó khom người ngồi xuống. Ngón tay bấm ba con số 110, cô đóng cửa lại rồi nói với những người còn lại.
“Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể báo cảnh sát.”
Tưởng Viễn Chu gần như bị chọc cười. Tài xế lái xe hướng về Bảo Lệ Cư Thượng. Người đàn ông ngồi cạnh cô gái nhìn cô, cô ta muốn tìm Phó Kinh Sênh mà lại không biết chỗ ở mới của Phó Kinh Sênh, chẳng nhẽ...
Là người tình cũ của Phó Kinh Sênh? Đây hẳn là khả năng lớn nhất rồi.
Ngón tay Tưởng Viện Chu nhịp nhè nhẹ lên mu bàn tay.
“Cô là gì của Phó Kinh Sênh?”
Cô gái không nói lời nào, trước khi gặp được anh trai, cô không tin bất cứ kẻ nào. Tầm mắt Tưởng Viễn Chu rơi xuống trên chân cô, cô đi đôi bốt Chanel, bộ sưu tập mùa đông mới nhất, quần áo trên người cũng đều là hàng xa xỉ, có điều màu da trắng một cách không bình thường cho lắm. Tưởng Viễn Chu nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa một người phụ nữ như vầy tới đó, không biết lát nữa Hứa Tình Thâm sẽ có phản ứng gì?
Vào tới Bảo Lệ Cư Thượng, xe chạy qua thanh chắn ngang để tiến vào trong, rất nhanh đã tới nhà Hứa Tình Thâm.
“Tới rồi!”
Cô gái nóng lòng không đợi nổi, đẩy cửa xe ra đi xuống. Tưởng Viễn Chu tới trước cửa, Lão Bạch đi theo sau anh tiến lên nhấn chuông cửa.
Lúc Hứa Tình Thâm đi ra, còn đang tò mò xem ai tới, khi nhìn thấy Tưởng Viễn Chu, cô vẫn chưa chú ý tới cô gái đứng bên cạnh. Hứa Tình Thâm nhíu mày, xoay người muốn đi, không ngờ cô gái đứng cạnh Tưởng Viễn Chu thấy thế thì nhấc chân chạy.
Lão Bạch nhanh tay, lập tức túm chặt cánh tay cô ấy: “Cô đi đâu?”
“Các người rốt cuộc là ai? Vì sao muốn lừa tôi? Buông tôi ra!” Cô gái kêu xé lên, vận dụng cả tay chân.
Lão Bạch ăn trúng một đấm mạnh đáng nhớ của cô gái, chỉ có thể ôm chặt lấy cô ấy.
“Buông tôi ra, cứu với!!!!!!!!”
Hứa Tình Thâm vừa xoay lưng đi liền nghe tiếng kêu của cô gái, cô chạy nhanh lại tới cửa, giật mình nhìn cả đám người.
“Các anh làm gì vậy?”
Tưởng Viễn Chu vẫn không nói gì với cô, anh nhìn cô gái kia: “Đây là nơi cô muốn tìm.”
“Gạt người!”
“Con mắt nào của cô thấy tôi gạt người hả?”
Cô gái hung dữ nhìn trân trân về phía Hứa Tình Thâm. “Tôi không quen biết người này!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)