: Lưu Tinh
Bạn của Lăng Thời Ngâm giơ tay ra chỉ chỉ: “Bọn họ như vậy có phải quá trắng trợn rồi không?”
Nửa người Lăng Thời Ngâm đang đứng phía ngoài tán ô. Những bông tuyết trắng xuống rơi xuống bên cổ cô ta, lạnh đến mức không khỏi run rẩy.
Tưởng Viễn Chu hẳn là đến đây tìm Hứa Tình Thâm để hỏi tội. Cô ta không tin sau khi Tưởng Viễn Chu nhìn thấy những thứ kia sẽ dễ dàng cho qua như vậy. Cho dù anh không có tình cảm với Vạn Dục Ninh thì cũng không thể để Hứa Tình Thâm qua mặt mình như vậy. Cô ta tin Tưởng Viễn Chu không bao giờ chấp nhận được chuyện này.
Lăng Thời Ngâm đưa ly cà phê đã sớm lạnh ngắt cho bạn của mình: “Vứt đi giúp mình.”
Người bạn nhận lấy, liếc mắt nhìn cô ta: “Thời Ngâm, mình giận đế cả người đều run lên rồi này.”
“Mình còn chưa giận, cậu giận cái gì?”
“Cậu không giận sao?”
Lăng Thời Ngâm lạnh lùng nở nụ cười: “Hứa Tình Thâm là một người đàn bà đã có chồng con, mình không tin nhà họ Tưởng sẽ chấp nhận một người phụ nữ như vậy.”
Người bạn bên cạnh đưa tay ném ly cà phê đi. Toàn bộ chất lỏng bên trong ly bị hất văng, loang lổ trên mặt đường. Màu nâu sậm nhanh chóng vấy bẩn một mảng tuyết trắng.
Lão Bạch ngồi vào bên trong xe, hai tay không ngừng xoa vào nhau: “Cảm ơn cô Hứa đã cứu mạng.”
“Anh nói vậy là sao?” Hứa Tình Thâm hỏi.
“Nếu còn tiếp tục đứng đó đón xe, tôi e là chúng tôi sẽ chết cóng ở bên đường.”
Hứa Tình Thâm không nói gì. Tưởng Viễn Chu ngồi bên cạnh, cởi chiếc áo khoác ngoài ra. Hai đầu vai anh đã ướt đẫm. Anh tựa người ra lưng ghế: “Tại sao quay lại?”
“Cô Hứa bảo quay lại.” Tài xế ngồi phía trước trả lời.
Hứa Tình Thâm vẫn ngồi co rúc trong một góc: “Lúc nãy tôi không thấy Lăng Thời Ngâm cũng đang ở đó, nếu không tôi sẽ đi ngay lập tức.”
“Vì sao?”
“Anh nghĩ lại xem, cảnh tượng lúc này khác gì cái gai trong mắt cô ta?”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu. Những việc này không liên quan gì đến cô, cô không nên nghĩ nhiều.
“Em lắc đầu cái gì?”
“Không có gì.” Hứa Tình Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vốn dĩ chiếc xe đã chạy được một đoạn nhưng khi chưa cách bệnh viện Thụy Tân bao xa thì đã bị mắc kẹt giữa một hàng xe thật dài. Tài xế bật radio lên, nghe nói là do thời tiết xấu nên phía trước đã xảy ra một tai nạn.
Tài xế lầm bầm: “Kẹt cứng như vậy rất nhiều xe không chạy vào được. Không biết Tưởng tiên sinh có đón xe được không nữa.”
Hứa Tình Thâm cũng bắt đầu cảm thấy bất an. Bên ngoài tuyết lớn như vậy, mặc dù cô cô luôn muốn dây dưa gì với Tưởng Viễn Chu nữa nhưng không hiểu sao đoạn mắt xích đó cứ chặt mãi không đứt được. Tài xế một mình lái xe đưa cô về hay tài xế cũng lái chiếc xe này nhưng trên xe có nhiều hơn hai người, thật ra cũng không khác nhau là mấy.
Tưởng Viễn Chu để tay trên đùi, các ngón tay tê cứng đang dần lấy lại cảm giác: “Còn đau không?”
Anh bất ngờ hỏi như vậy, Hứa Tình Thâm liền lắc đầu: “Đỡ nhiều rồi.”
Xuyên qua kính chiếu hậu, Lão Bạch liếc nhìn hai người. Chuyện thuốc gây ảo giác kia có lẽ anh ta đã lo lắng quá nhiều rồi. Anh còn Tưởng Viễn Chu sẽ nổi giận đùng đùng, Hứa Tình Thâm bị anh chất vấn cũng sẽ nổi điên lên. Thế nhưng bây giờ nhìn hai người họ, ngược lại còn thấy mối quan hệ đã trở nên tốt đẹp hơn thì phải.
Việc này xem như cho qua? Hay là đối với Tưởng Viễn Chu mà nói, căn bản anh không hề quan tâm?
---
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)