Lão Bạch cầm bìa thư chuyển phát nhanh lên xem xét cẩn thận.
“Nhưng đã qua lâu vậy rồi, chuyện của cô Vạn cũng đã sớm qua, ai lại đi gửi những thứ này tới chứ?”
“Có lẽ, hai năm trước lúc mua thuốc Hứa Tình Thâm đã bị theo dõi, cũng xóa mọi chứng cứ, chỉ là khi đó, kẻ đứng sau lưng cảm thấy việc này với hắn mà nói không liên quan nên vẫn chưa vạch trần.”
“Nếu là thế, bây giờ vì sao lại...”
“Lão Bạch, cậu nói, tôi mà biết chuyện này thì sẽ thế nào?”
Lão Bạch nhìn nhìn Tưởng Viễn Chu: “Tưởng tiên sinh, nếu thuốc gây ảo giác thật là do cô Hứa tự mua, vậy thì...”
“Người phụ nữ này tâm cơ quá nặng, lòng dạ quá sâu, đúng không?”
“Tôi vẫn không tin.”
Ngón tay thon dài của Tưởng Viễn Chu gõ nhẹ lên mặt bàn. “Có người thấy gần đây tôi hay ở gần Hứa Tình Thâm nên sốt ruột.”
“Tưởng tiên sinh, có cần điều tra một chút? Chữ ký có thể giả mạo, thông tin giao dịch cũng có thể làm giả mà.”
“Không cần tra!” Khuôn mặt Tưởng Viễn Chu không có biểu hiện gì.
Nhưng Lão Bạch thật ra muốn nói tốt cho Hứa Tình Thâm.
“Rà soát tất cả, có khi cô ấy thật sự bị oan thì sao?”
Tưởng Viễn Chu lấy lại mấy thứ trong tay Lão Bạch.
“Tôi đi hỏi cô ấy sẽ biết thôi.”
“Ngài muốn đi tìm cô Hứa?”
Sắp tới giờ tan làm, Hứa Tình Thâm nhìn đồng hồ, bệnh nhân cuối cùng đã đi ra và đóng cửa lại.
Cô duỗi hay tay, vẻ lười nhác vươn vai hết cỡ, đột nhiên cửa bị mở ra mà không được báo trước. Hứa Tình Thâm vội rụt tay lại, thấy hơi buồn cười mà nhìn về phía cửa.
“Cô Hứa.” Đi vào lại là Lão Bạch, cô hơi đổi sắc mặt: “Hôm nay đổi lại là anh không khỏe à?”
“Không phải!” Lão Bạch đi tới trước bàn làm việc của Hứa Tình Thâm. “Tìm cô Hứa có một số việc.”
Hứa Tình Thâm nhướng mày nhìn anh ấy: “Lúc về tôi sẽ kiến nghị với bệnh viện, xếp anh và Tưởng Viễn Chu vào danh sách đen, hễ thấy các anh tới thì cứ đá về.”
“Cô Hứa, cô cũng ác thật!” Lão Bạch cười cười, nói: “Tưởng tiên sinh tới đây vì thật sự có bệnh, muốn cô xem qua.”
“Đúng vậy! Lần nào cũng có bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹ.”
Lão Bạch cũng không nói giúp cho Tưởng Viễn Chu. Hứa Tình Thâm thấy anh ấy vẫn đứng đó.
“Vậy còn anh, anh tới đây muốn xem gì? Giả bộ thì cũng phải giả cho đúng, tôi không phải bác sĩ toàn năng.”
Hứa Tình Thâm lại nhớ tới căn bệnh “đau tim” của Tưởng Viễn Chu đợt trước, thật quá đủ rồi!
“Tôi không khám bệnh.”
“Vậy đi ra ngoài.”
“Cô Hứa, Tưởng tiên sinh muốn gặp cô.”
“Không gặp.” Hứa Tình Thâm bắt đầu thu dọn đồ đạc, tính đi làm về sẽ qua siêu thị, khăn ướt trong nhà đã dùng hết rồi.
“Nếu cô thật sự không chịu gặp, vậy cứ để Tưởng tiên sinh tới đây vậy! Nhưng ngài ấy lại nói, ngài ấy mà tới Thụy Tân sẽ gây sự chú ý lớn, ngài ấy sợ nếu truyền ra sẽ ảnh hưởng tới cô.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

