: Dế Mèn
***
Tưởng Viễn Chu càng ôm chặt Duệ Duệ vào lòng hơn.
Khóe mắt anh liếc thấy Hứa Tình Thâm đặt tay mình vào lòng bàn tay Phó Kinh Sênh. Tưởng Viễn Chu một lời cũng chưa nói, ôm Duệ Duệ đứng dậy đi ra ngoài.
Có đôi cuộc gặp gỡ chẳng ai cố tình sắp xếp, chỉ cứ như vậy mà gặp.
Vì vậy có những thương tổn cũng là bất ngờ, không kịp đề phòng.
Hứa Tình Thâm đứng lên, Phó Kinh Sênh nắm bàn tay cô.
“Đói bụng không?”
“Không đói.”
“Vậy để Lâm Lâm chơi thêm một lát, sau đó chúng ta đi ăn cơm.”
“Được.” Hứa Tình Thâm mỉm cười, khóe miệng vừa vặn phác ra độ cong.
Ở phía ngoài, Tưởng Viễn Chu bế Duệ Duệ đi ngang qua cánh cửa kính, liếc mắt nhìn lại, anh thấy cô tươi cười dịu dàng, trong mắt cô giống như cũng chỉ có Phó Kinh Sênh và con gái.
“Ngủ?”
“Chơi mệt rồi.”
“Để em mang con bé lên lầu.”
“Để anh bế.” Phó Kinh Sênh đôi chân thon dài bước đi vào trong. “Em cũng mệt rồi.”
Đi vào phòng ngủ, Phó Kinh Sênh đặt Lâm Lâm lên giường, rồi mắc màn. Hứa Tình Thâm nhìn anh ta làm hết tất cả những việc này một cách rất cẩn thận, kĩ càng. Người đàn ông cởi áo khoác ra cho Lâm Lâm, đắp chăn mỏng. Hứa Tình Thâm tiến lên hai bước.
“Ngủ ngon thật!”
Bàn tay cô để xuôi bên người bị nắm lấy, Hứa Tình Thâm quay mặt đi, định kín đáo rút tay về, lại không ngờ Phó Kinh Sênh nắm rất chặt. Anh ta bước nhanh ra phía ban công bên ngoài, Hứa Tình Thâm cũng chỉ có thể đi theo.
Ra đến ngoài, Phó Kinh Sênh nắm cánh cửa đẩy lên. Hứa Tình Thâm mất tự nhiên, cười nói: “Tay anh lạnh thật!”
“Phải, vậy nên che cho anh đi!”
Ngón tay Hứa Tình Thâm thon gầy, Phó Kinh Sênh đan tay vào tay cô, nâng lên.
“Tay em đẹp thật!”
“Nào có, đợi khi thấy hai tay nó dính đầy máu, anh sẽ không cảm thấy dễ nhìn nữa đâu.”
Phó Kinh Sênh tựa như không nghe thấy.
“Hôm khác chúng ta đi mua nhẫn có được không?”
“Không cần đâu. Ẻm làm ở bệnh viện, đeo nhẫn cũng bất tiện.”
“Vợ chồng thì nên có ra dáng vợ chồng, chúng ta cả nhẫn kết hôn cũng không có.” Trên gương mặt của Phó Kinh Sênh lộ ra vẻ tiếc nuối.
“Lúc làm phẫu thuật em có thể tháo xuống mà.”
“Sao... sao đột nhiên muốn mua nhẫn cưới?”
“Vì chúng ta lấy nhau rồi.”
Gió mát từ từ thổi tới, thổi tới trên khuôn mặt Hứa Tình Thâm trên mặt, hàng tóc mai lất phất quanh cổ. Cô nhìn thẳng vào Phó Kinh Sênh, khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên: “Nhưng chúng ta chung quy cũng không phải vợ chồng thực sự, không cần câu nệ chuyện này. Có những người tình cảm rất tốt, dù không có hôn lễ, không có nhẫn cũng rất hạnh phúc.”
“Chung quy không phải vợ chồng thực sự?” Phó Kinh Sênh thì thầm nho nhỏ, nhưng vẫn không buông tay Hứa Tình Thâm ra.
“Em có thể nói thật với anh không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)