: Yuè Yīng
Cô nhìn anh chằm chằm, Tưởng Viễn Chu sửa lại chiếc áo khoác ngoài.
“Chỉ có điều, cùng lắm thì Đinh Nguyệt chỉ có họ hàng xa với em, cũng không được coi là em họ thật. Tôi đã miễn giảm tiền thuốc cho họ, tốt hơn là chuyện còn lại em không cần xen vào nữa.”
“Tưởng Viễn Chu, anh có ý gì?”
“Em có muốn cũng không xen vào nổi...” Lời Tưởng Viễn Chu nói là sự thật. “Nếu như ngay cả cảnh sát cũng không điều tra được kết quả, em nghĩ chỉ bằng em hỗ trợ thôi thì có thể giúp được gì?”
“Chỉ cần bọn họ thực sự không làm gì trái pháp luật, tôi không tin không điều tra ra được.”
Bên trong xe rơi vào im lặng trong chốc lát, ngón tay Tưởng Viễn Chu gõ nhẹ hai cái ở trên đầu gối, bỗng nhiên anh cầm lấy tay của Hứa Tình Thâm, hơi ấm bất ngờ khiến lòng bàn tay cô rịn ra một lớp mồ hôi.
“Buông ra.”
“Hứa Tình Thâm, hai năm trước, nhất định em không biết tôi làm bao nhiêu chuyện, điều tra bấy nhiêu việc, cho nên mới nhẫn tâm đối với em như vậy.”
Cô nhìn bàn tay anh đang cầm tay cô, Tưởng Viễn Chu nói tiếp: “Chủ nhiệm Chu, thuốc, kết quả giải phẫu của dì nhỏ, bao gồm cả người giúp việc bên cạnh dì nhỏ... Rất nhiều, rất nhiều chuyện đều tra xét. Chẳng qua là em không biết mà thôi, bởi nó như thiên y vô phùng, một chút sơ hở cũng không lộ ra. Tôi đã tự trải qua cho nên mới khuyên em, Hứa Tình Thâm, em không thể kham nổi chuyện này.”
Hứa Tình Thâm hít một hơi thật sâu, đôi môi không ngừng run rẩy, Tưởng Viễn Chu là người có quyền thế mà còn bị đè bẹp, cô thì được tính là gì chứ?
“Chuyện của cô Tưởng... Cuối cùng không phải là bởi vì bệnh nhân cao tuổi kia uống thuốc dẫn tới tử vong mới trả lại được sự trong sạch cho tôi hay sao? Tôi vẫn tin tưởng câu nói kia, có một số việc chỉ cần đã gây ra thì một ngày nào đó sẽ bị phát hiện.”
“Phải...” Tưởng Viễn Chu gật đầu, thái độ giống như cũng đồng ý. “Nhưng có thể đến khi đó, Đinh Nguyệt đã bị phán quyết.”
Bên trong xe có mở hệ thống sưởi, nhưng Hứa Tình Thâm cảm thấy cơn lạnh lẽo đang len lỏi vào tận xương tủy, cô nắm chặt bàn tay. Tưởng Viễn Chu cảm nhận được cô nắm bàn tay anh rất chặt. Anh cũng tăng thêm sức, nhưng có vẻ như Hứa Tình Thâm vẫn chưa cảm nhận được điều đó.
“Được rồi, buổi tối đó, không phải lúc bọn họ uống say đã nói rồi sao? Tô Sướng bị chụp túi ny lon trên đầu, vậy là do ngạt thở nên dẫn đến cái chết.”
“Say rượu nói linh tinh, ai tin chứ?”
“Nhưng có thể điều tra ra nguyên nhân tử vong mà, xem rốt cuộc là do đâu.”
Ngón tay cái của Tưởng Viễn Chu khẽ ma sát trên mu bàn tay cô, xoa đi xoa lại.
“Em có thể nghĩ tới, cảnh sát cũng có thể nghĩ đến, nhưng hôm nay bên ngoài phòng bệnh của Đinh Nguyệt đã có cảnh sát canh chừng, nên không được lạc quan.”
Xe đi tới Thụy Tân rất nhanh, Hứa Tình Thâm thấy tài xế dừng xe.
“Tôi đi làm trước.”
Tưởng Viễn Chu ừ một tiếng, Hứa Tình Thâm đưa tay mở cửa xe, lúc bước chân ra bên ngoài, lại cảm thấy có gì đó không thích hợp, cô nhìn lại, mới nhận ra là đang bị Tưởng Viễn Chu nắm tay. Cô vội vàng ra sức vùng vẫy vài cái: “Buông ra.”
Tưởng Viễn Chu buông lỏng tay.
“Là em cầm lấy tay tôi không buông đó chứ.”
Hứa Tình Thâm đưa tay lau vài cái vào áo, đóng sầm cửa xe lại, sau đó bước nhanh vào bên trong bệnh viện.
Giờ tan việc, là Phó Kinh Sênh tới đón cô, Hứa Tình Thâm ngồi vào bên trong xe cùng anh.
“Hôm nay có muốn tới Tinh Cảng không?”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu, tâm trạng ỉu xìu, Phó Kinh Sênh liếc nhìn cô, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Đi cũng không được gặp người, cảnh sát đã can thiệp vào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
