: Dế Mèn
Tiếng đánh “bộp” khô khốc nhưng vẫn quanh quẩn trong không gian chật hẹp. Tưởng Viễn Chu đau đến độ giãy chân, Hứa Tình Thâm không nghĩ lại gây ra ồn ào nhu vậy, cô rúc sát vào một bên xe.
Chở cô về Thụy Tân xong, Tưởng Viễn Chu sờ đùi mình, nóng rát lại còn đau.
---
Giờ tan làm, Hứa Tình Thâm ra khỏi bệnh viện, Phó Kinh Sênh ở ngoài chờ cô. Cô đi nhanh tới.
“Sao anh lại tới đây?”
“Đón em tan làm.”
“Qua chỗ đó làm gì?”
“Em có đứa em nằm viện.”
“Được, anh đi với em.”
Tới Tinh Cảng, vào phòng bệnh, Hứa Tình Thâm giới thiệu đơn giản Phó Kinh Sênh với ông bà Đinh, Ánh mắt người đàn ông rơi xuống trên giường bệnh, nhìn cô bé suy yếu nằm ở kia, mặt sưng đỏ hết. Bà Đinh nói: “Chiều nay cảnh sát lại tới lấy vân tay của Nguyệt Nguyệt.”
“Thím nhỏ đừng lo! Cho dù cô bé kia như thế nào mà chết thì chân tướng cũng sẽ rõ ràng thôi. Nguyệt Nguyệt ra nông nỗi như vậy mà có thể nhặt lại cái mạng dưới tình huống đó cũng đã là vạn hạnh, những chuyện còn lại cứ chờ cảnh sát điều tra đi.”
Phó Kinh Sênh đứng ở một bên, lẳng lặng chờ, hết sức lễ phép.
---
Tưởng Viễn Chu đi vào hầm để xe. Sau khi anh ngồi vào, tài xế khởi động xe. Khi xe chạy ra ngoài Tinh Cảng, người đàn ông vẫn không ngẩng đầu lên mà phân phó: “Ra đây chạy chậm thôi.”
“Chờ cô Hứa ạ?” Lão Bạch nói: “Nhưng cô ấy đã nói tối nay sẽ không tới đây.”
“Cô ấy có thể yên tâm bên này mà không tới sao?”
Lão Bạch suy nghĩ thấy cũng phải. “Tưởng tiên sinh, sao ngài không tới phòng bệnh chờ thử?”
“Tôi nghe không được mấy âm thanh khóc lóc sướt mướt.”
Tài xế đã tìm được một chỗ đậu xe nhìn ra cổng của Tinh Cảng, có thể thấy được người ra vào.
---
Trong phòng bệnh, ông Đinh đứng dậy.
“Chú đi mua ít đồ ăn. Tình Thâm, mấy ngày nay làm con bị liên luỵ theo.”
“Không cần đâu ạ, lát nữa bọn con đi rồi.”
“Cứ ở đây ăn đi...”
Phó Kinh Sênh thấy thế liền đi qua, khẽ ôm bả vai Hứa Tình Thâm.
“Bệnh viện hẳn có chỗ bán đồ ăn, em ngồi đây trò chuyện với chú thím, anh đi mua tạm vài món. Về sớm cũng không có việc gì, chờ anh!”
Phó Kinh Sênh vừa nói xong đã đi ra ngoài.
Mãi đến trên dưới 9 giờ tối, Hứa Tình Thâm mới đi ra khỏi phòng bệnh. Phó Kinh Sênh nhìn nhìn cô rồi giữ tay cô lại. Hứa Tình Thâm rụt tay lại, Phó Kinh Sênh hỏi: “Ai đã xuống tay? Sao có thể đánh thành ra như vậy?”
“Mấy đứa phú nhị đại chưa lớn.”
“Bắt được không?”
“Nguyệt Nguyệt không thấy mặt bọn nó. Lúc em có cuộc hẹn ăn cơm đã thấy bọn nó rồi, nhưng uống rượu nói linh tinh nên không chứng minh được gì... Rất khó giải quyết.”
---
Trước cổng Tinh Cảng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
