: Dế Mèn
Tưởng Viễn Chu nắm tay cô thật chặt, ngón cái xoa xoa mấy cái trên mu bàn tay cô. Cả đám bàn bên kia đều uống không ít, tuổi trẻ lại cuồng vọng, một đứa đứng dậy, chân đạp lên ghế.
“Sợ cái gì? Một đứa chết thôi mà, một triệu đủ mua cái mạng đó chứ?”
Hứa Tình Thâm môi run run, cảm thấy sợ hãi, cô nhìn Tưởng Viễn Chu, hỏi: “Bọn chúng nói là sự thật sao?”
“Không hẳn.”
Với người bình thường mà nói, nếu dính mạng người trên tay, tuyệt đối sẽ không dám rêu rao bốn phía. Có thể thấy đám này vẫn còn con nít, huống hồ rượu vào, hưng phấn rồi nói nhiều, khoe khoang không phải là điều không thể.
Trong đám bạn đó còn hai đứa tương đối tỉnh táo, lại nhát gan, ánh mắt lâu lâu lại nhìn về phía Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu. Bọn chúng ấn vai tụi bạn xuống.
“Hôm nay uống không ít rồi, đi thôi đi thôi!”
“Đi cái gì chứ? Sao mày nhát gan vậy?”
“Là vì...”
“Bà tao còn tin Phật đấy, ngày nào ở nhà cũng ăn chay niệm Phật, nhưng tao đếch tin mớ đó. Tao cũng đếch tin cái con Tô Sướng kia còn có thể về đòi mạng tao...”
Tưởng Viễn Chu dựng tách trà Hứa Tình Thâm làm rớt trên bàn lên, rồi rót cho cô một tách trà nóng khác.
“Được rồi đấy!” Một đứa bạn trong đó đã biến đổi sắc mặt. “Đừng có say rồi điên đi, đây không phải ở nhà!”
“Ở ngoài tao cũng là ông trời...”
Đứa bạn kia ra dấu về phía Hứa Tình Thâm: “Thấy có người không?”
Hai thằng nhóc đang điên vì say xẹt mắt qua rồi ngừng trong một lát, một đứa đá văng cái ghế ra, lảo đảo đi tới.
Tưởng Viễn Chu nắm tay Hứa Tình Thâm, cô định đứng dậy thì bị anh ngăn lại.
Vài đứa đi tới bàn của họ, ngạo mạn đứng đó. Ngón tay thon dài của Tưởng Viễn Chu khẽ miết miệng tách trà, anh hơi ngẩng lên, sắc mặt nghiêm nghị, không giận mà uy.
“Này, các người...... Các người nghe được gì rồi?” Thằng nhóc lúc nãy bị nói là nhát gan mở miệng trước.
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm từng gương mặt trẻ tuổi này, có thể nhìn ra, ngày thường là bọn thích ra oai. Cô lại nhìn xuống bàn tay mình, cơn lạnh trong người đều đã bị quét đi sạch sẽ. Hứa Tình Thâm lúc này mới nhận ra tay mình vẫn luôn được bao bọc trong bàn tay Tưởng Viễn Chu. Cô đột nhiên cảm thấy tự tin lên hẳn.
“Những gì nên nghe đều đã nghe rồi.”
Cậu nhóc kia biến sắc, kéo cánh tay đứa bạn: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Cái gì mà làm sao bây giờ?” Thằng nhóc cầm đầu hất cằm, mắt nhìn thẳng vào Hứa Tình Thâm không dời. “Ôi cha, cô này đẹp đấy, còn đẹp hơn Tô Sướng.”
Lông mày bên trái của Tưởng Viễn Chu khẽ nhướn, anh cầm ấm trà trên bàn, rót đầy tách trà gần đấy.
“Nên nghe đều nghe thấy rồi? Có nghe được ông đây trong lòng đang muốn ngủ với cô em không?”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm thay đổi đến khó coi, vừa định nói lại chợt thấy một bóng đen xẹt qua trong mắt. Tưởng Viễn Chu đứng dậy rất nhanh, chân phải đá vào giữa bụng thằng nhóc, dùng lực rất nhiều lại mạnh. Hứa Tình Thâm thấy thằng nhóc kia như bị bay ra sau, sau đó là một tiếng “rầm“. Thằng nhóc hai đầu gối quỳ trên mặt đất, ôm bụng, vẫn không dậy nổi. Bên cạnh, đám bạn đứng ngây người, nhìn nhau, nhưng lấy lại phản ứng cũng rất nhanh.
“Đánh cho tao!!!”
Tưởng Viễn Chu không ngờ thằng nhóc đó đánh nhau còn có cả một tiểu đội đánh hội đồng. Một thằng nhóc lao tới tung nắm đấm lại bị anh một chân đá trúng đầu gối, bốp một cái rồi quỳ xuống.
Mấy thằng còn lại chạy tới, rối rít đỡ hai thằng bạn lên. Thằng nhóc bị đánh trước tiên gào lên: “Mày biết tao là ai không?”
Sắc mặt Tưởng Viễn Chu sa sầm, hỏi: “Mày là ai?”
“Đúng! Sợ rồi sao?”
Lão Bạch nghe thấy động tĩnh bên trong cũng đi vào. Hứa Tình Thâm đứng dậy, mới bước được vài bước lại bị Tưởng Viễn Chu kéo ra sau lưng che chở, cô chỉ có thể thò nửa người ra.
“Cho nên, cậu là cháu của chủ tịch bất động sản Kính Đức. Cậu đã giết cô bé tên Tô Sướng, còn đánh một cô bé khác trọng thương rồi cho người ném trước cửa Tinh Cảng, đúng không?”
Thằng nhóc họ Tống tay đè bụng: “Sao, sợ à?”
“Phải, vừa nghe đã thấy sợ, không biết cậu đang nói thật hay khoác lác nữa?”
“Với mày chẳng lẽ ông còn phải...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

