Hứa Tình Thâm ngồi thẳng người dậy.
“Anh làm gì vậy?”
“Xem có phải là em đang ngủ thật hay không.”
“Tôi chỉ chợp mắt một lát mà thôi.”
Tưởng Viễn Chu vô cùng tự nhiên đưa trà sữa trong tay tới.
“Uống chút cho ấm.”
Hứa Tình Thâm cầm lấy, đầu ngón tay dần khôi phục cảm giác ấm áp, cô uống hai ngụm, xua tan được hơi lạnh trong cơ thể, thoải mái hơn.
“Lão Bạch, có bao nhiêu nhân viên thu ngân nhìn anh sao?”
“Không.”
Hứa Tình Thâm cười khẽ: “Đúng vậy, bây giờ là thời nào rồi, đàn ông mua mấy thứ này cũng rất bình thường.”
Sắc mặt Lão Bạch bỗng đỏ lên, anh biết Hứa Tình Thâm đang cố ý, Lão Bạch ngồi một lúc, bỗng nhiên quay đầu lại nói: “Tưởng tiên sinh, tìm một chỗ cho cô Hứa sửa sang lại đi, cứ như vậy trở về rất khó coi?”
Hứa Tình Thâm miệng đầy trân châu nhìn anh ta, Tưởng Viễn Chu gật đầu: “Tới khách sạn.”
Cô vội vàng nuốt xuống: “Tôi không đi, tôi về nhà.”
“Cô Hứa, tôi không ngại đi lần nữa để mua quần áo cho cô đâu.”
“Về tới nhà cũng không có gì mất mặt cả.”
Sắc mặt Tưởng Viễn Chu lại trở nên khó coi.
“Em không sợ như vậy bị anh ta nhìn thấy?”
“Bị ai?”
“Biết rõ còn hỏi.”
“Như vậy thì sao chứ?” Hứa Tình Thâm tỏ vẻ như không hiểu.
“Giữa vợ chồng thì không có gì không thể nhìn.”
Giữa chân mày Tưởng Viễn Chu nổi lên vài nếp nhăn, ánh mắt chợt nhìn sang Hứa Tình Thâm, cô đối diện với cái nhìn của anh.
“Nếu anh muốn đưa tôi về nhà, nhất định là tôi rất cảm ơn, những chuyện còn lại thì không cần.”
Hứa Tình Thâm nói địa chỉ với tài xế.
Tưởng Viễn Chu nhìn sắc mặt cô trắng bệch, nhất định là cơ thể khó chịu, anh bảo tài xế nghe theo, sau đó dựa vào ghế.
Đi tới nơi ở của Hứa Tình Thâm, xe chậm rãi đi về phía trước, ngoài cửa có bảo vệ, Hứa Tình Thâm nói: “Cứ dừng xe ở đây đi.”
“Bên ngoài trời đang mưa, em muốn đi vào?”
“Không sao, mưa không lớn lắm.”
Bọn họ không có giấy thông hành, bảo vệ bước tới, Hứa Tình Thâm muốn mở cửa xe, Tưởng Viễn Chu kéo cô lại. Lão Bạch hạ cửa sổ xe xuống, bảo vệ có quen Hứa Tình Thâm, nhìn thấy cô ngồi ở phía sau, liền để cho đi qua.
Xe tiếp tục đi vào trong, Hứa Tình Thâm bỏ chiếc áo khoác trên vai xuống.
“Khoác đi.”
“Không cần...” Hứa Tình Thâm nhìn ra phía ngoài. “Đừng dừng xe ngay trước cửa nhà tôi.”
Tưởng Viễn Chu nghe vậy, trong lồng ngực giống như có gì đó lấp đầy.
“Em sợ anh ta?”
“Không phải, chỉ là không muốn anh ấy khó chịu.” Hứa Tình Thâm quay sang phía người đàn ông, mỉm cười: “Anh cũng có thể hiểu được mà, Phó Kinh Sênh rất hẹp hòi, nhưng mà đổi lại là tôi, tôi cũng như vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)