: Dế Mèn
Nhà họ Lăng.
Lăng Thận lên lầu, Lăng Thời Ngâm khóa trái cửa phòng, bên trong không nghe được bất cứ tiếng động nào.
Lăng Thận giơ tay gõ cửa. Đợi nửa ngày không có động tĩnh, Lăng Thận cũng có chút không vui: “Thời Ngâm, nếu em thật sự không chịu mở cửa, vậy chuyện của em về sau anh cũng không thèm lo đâu.”
“Chuyện tới giờ này, em có còn thấy phải kiên trì đi đến cùng không?”
Lăng Thời Ngâm nhìn hắn: “Anh có ý gì?”
“Thái độ Tưởng Viễn Chu em cũng đã thấy, vì một người đàn ông như thế, anh cảm thấy không đáng giá.”
“Ý của anh là bảo em từ bỏ?”
“Thời Ngâm, nếu bây giờ em đồng ý, anh có thể bảo đảm cho em an toàn quay về, chuyện hai năm trước sẽ không tra ra được chúng ta dù chỉ một chút. Nhưng, nếu em vẫn tiếp tục cố chấp mê muội, thời gian càng lâu càng có khả năng lộ ra sơ hở.”
Ánh mắt của Lăng Thời Ngâm nhìn chằm chằm xuống mặt đất, hồi lâu sau cô ta mới lắc lắc đầu nói: “Em sẽ cẩn thận. Anh, đổi lại là anh, anh cũng đâu cam tâm. Tưởng Viễn Chu chỉ tra ra được cái tên chủ nhiệm Chu thôi, dù có đoán ra được hết, anh ấy cũng không có chứng cứ rõ ràng.”
“Dù cho em có thể gả vào nhà họ Tưởng, nhưng em nhìn xem, Tưởng Viễn Chu như vậy, em sẽ hạnh phúc sao?”
Khóe miệng Lăng Thời Ngâm nhếch lên, Lăng Thận nhìn không ra cô ta là đang cười hay trào phúng, chỉ cảm thấy giọng nói của cô ta lộ ra sự âm u lạnh lẽo cực kỳ không hợp với độ tuổi của cô.
“Tưởng Viễn Chu đã từng nói, đời này, chỉ mới duy nhất một lần anh ấy có ý nghĩ muốn kết hôn. Anh ấy đã định mình sẽ không được hạnh phúc thì em cần gì phải gấp. Duệ Duệ là con của em và anh ấy, chỉ cần em vào nhà họ Tưởng, anh ấy vẫn sẽ sống cùng em, tình cảm không phải có thể từ từ bồi đắp sao?”
Lăng Thận nhìn cô ta chăm chú. Đứa em gái này và hắn, phương diện tâm tính gần như giống nhau như đúc, thật sự làm người ta đau đầu.
---
Phòng Vip khách sạn.
Lúc bị xô mạnh vào, tên đàn ông không thể phản kháng gì nhiều, hắn đi tới hai bước, nhìn thấy có một người thân hình cao lớn đứng trước cửa sổ, nghịch cái bật lửa trong tay tạo ra tiếng lách tách lách tách.
Tên đàn ông không dám lại tiếp tục mà dừng lại.
Tưởng Viễn Chu châm một điếu thuốc, sau đó quay đầu lại nhìn về phía tên đàn ông.
“Cục trưởng Đổng, đã lâu không gặp nhỉ!”
Sắc mặt tên đàn ông biến đổi đến khó coi. Tưởng Viễn Chu vẫn tiếp tục nói: “Không đúng, bây giờ ông thăng quan rồi nhỉ, hẳn nên đổi xưng hô cho ông.”
Đối phương miễn cưỡng động đậy khóe miệng: “Hóa ra là anh Tưởng.”
“Thôi, cứ gọi ông là cục trưởng Đổng đi, bởi không chắc mấy ngày nữa thôi liệu vai vế của ông có thay đổi không nữa.” Tưởng Viễn Chu bước lại gần.
“Cục trưởng Đổng còn nhớ nơi này không?”
Cục trưởng Đổng gật đầu: “Nhớ.”
“Nhớ ở trong phòng này tôi đã đánh ông không?”
“Anh Tưởng, chuyện trước kia sự qua rồi.”
“Ông như vầy là không so đo với tôi đúng không?”
Tên đàn ông đứng trước cái bàn tròn rất lớn, Tưởng Viễn Chu đi đến bên cạnh ông ta, cánh tay phải giơ cao, mùi vị thuốc lá tràn ngập vào cánh mũi cục trưởng Đổng.
“Công ty dược phẩm Hồng Thần, cái tên này quen không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)