Hứa Tình Thâm cảm ơn người thuê nhà, sau đó cúp điện thoại.
Sau khi cô đi cùng Phó Kinh Sênh, Phó Kinh Sênh đã tự mình đi xem chỗ đó, nói là để sắp xếp giúp cô. Khi đó cô vẫn không biết con người này lợi hại thế nào, bây giờ nghĩ lại, Phó Kinh Sênh chắc chắn đã lau sạch hết dấu vết. Nếu như Lão Bạch có đích thân ra tay, anh ấy cũng sẽ tìm không ra dấu vết nào để lại, ít ra là với những chuyện lúc ban đầu đó.
Sau khi tan làm, Hứa Tình Thâm trở về Bảo Lệ Cư Thượng.
Lúc thay dép ở cửa, cô thấy có dư một đôi giày thể thao đàn ông.
Một chiếc nằm một nơi, chiếc kia bị đá văng xa bốn, năm bước chân. Hứa Tình Thâm hơi nghiêng đầu, đi tới lấy giày để lại chỗ đàng hoàng.
Đi vào phòng khách, quả thật, có giọng nói của Hứa Minh Xuyên bay tới: “Đúng đúng đúng! Cứ đánh như vậy! Anh rể, báo thù cho em! Lần trước nó giết em không còn mảnh giáp đấy!”
Hứa Tình Thâm bước lại gần hơn, thấy Phó Kinh Sênh khoanh chân ngồi ở sô pha, Lâm Lâm bé nhỏ ngồi trên mặt đất đang tò mò nhìn chằm chằm hai người phía trên. Còn Hứa Minh Xuyên thì sao – một tay chống cằm, mắt như đào hoa, những lúc kích động còn kiểu “chim nhỏ nép vào người” mà dựa vào Phó Kinh Sênh.
“Anh rể, giết đi!”
Hứa Tình Thâm ngàn phòng vạn phòng vẫn không trụ nổi, cái thằng Hứa Minh Xuyên này sao còn tự mình đi tới cửa như thế chứ?
Phó Kinh Sênh đánh đối phương chạy trối chết. Ngẩng mắt lên, thấy Hứa Tình Thâm với thần sắc phức tạp đang nhìn chằm chằm mình và Hứa Minh Xuyên, Phó Kinh Sênh kín đáo thu hồi tầm mắt, nhớ đến nỗi lo Hứa Tình Thâm nói với mình lúc kia. Khóe miệng người đàn ông cong lên, anh ta vươn cánh tay phải vỗ vỗ vào vai tay Hứa Minh Xuyên.
“Để anh dạy cho cậu.”
“Tuyệt tuyệt!” Hứa Minh Xuyên hoàn toàn không cảm thấy bầu không khí có gì đó không thích hợp, vừa nghe Phó Kinh Sênh chịu đưa máy liền lập tức nhào qua. Bàn tay Phó Kinh Sênh tiếp tục đáp trên đầu vai cậu, lại còn vỗ nhẹ hai cái.
Hứa Tình Thâm nhìn mà nổi da gà hết cả người. Tay Hứa Minh Xuyên để trên máy tính, không có chỗ gác liền đè lên đùi Phó Kinh Sênh luôn.
Cô thật sự không xem được nữa, đi tới, một tay xách Hứa Minh Xuyên lên.
“Sao em lại tới đây?”
“Chị?” Hứa Minh Xuyên miễn cưỡng nhìn sang. “Bố bảo em tới đây thăm chị.”
Nói xong, cậu lại muốn sáp lại cạnh Phó Kinh Sênh. Hứa Tình Thâm lôi cậu ra sau mình.
“Sao còn chơi game hả?”
“Chị, làm nghề khai phá game mà lại không chơi game? Chị đừng cản trở em học bản lĩnh chứ!”
Ánh mắt Hứa MinhXuyên rơi xuống bàn tay kia của Phó Kinh Sênh, cậu bày vẻ mặt không nhìn nổi, sau đó chỉ chỉ Hứa Tình Thâm: “Trước mặt em mà còn diễn mấy trò tình cảm, em cứ chơi game với anh rể đấy!”
Hứa Tình Thâm thật sự rầu thúi ruột vì cậu.
Em nhìn đi, Hứa Minh Xuyên! Cao lớn, tay chân đẹp đẽ, môi hồng răng trắng, quan trọng là gầy, gầy, gầy đó!
Trong đầu cô không ngăn được cái từ đó nhảy ra.
Hứa Tình Thâm nhìn Hứa Minh Xuyên, nói: “Em cũng gặp chị rồi, mau về nhanh đi! Dù gì hôm nào chị với anh rể cũng phải về nhà.”
Hứa Tình Thâm nói xong, không khỏi đưa mắt ra hiệu với Hứa Minh Xuyên bảo cậu về. Hứa Minh Xuyên đứng im tại chỗ.
“Chị, có gì bay vào mắt à”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
