: Yuè Yīng
“Bảo bối ngoan, chúng ta về nhà.”
Người phụ nữ đó cảm thấy vô cùng lúng túng.
“Tôi không mắc bệnh gì, chạm vào thì làm sao vậy?”
Hứa Tình Thâm không quan tâm được nhiều như vậy, Lâm Lâm ầm ĩ còn muốn chơi nữa, Hứa Tình Thâm vỗ nhẹ phía sau lưng bé an ủi: “Lâm Lâm ngoan, hôm nào mẹ lại đưa con tới đây nữa, chúng ta đi mua đồ chơi có được hay không?”
Lâm Lâm tuy nhỏ nhưng lại hiểu chuyện, cho tới hiện tại cũng chưa bao giờ gào khóc mà không sao dỗ dành được. Bé yên lặng ngả đầu vào vai Hứa Tình Thâm.
Hai người đi ra khỏi công viên trò chơi, Hứa Tình Thâm chỉ muốn nhanh chóng về nhà, có thể tưởng tượng rằng một đoạn đường ra tới bãi đỗ xe thôi nhưng cô cũng không dám mạo hiểm đi một mình. Trong đầu cô suy nghĩ miên man, có phải là Tưởng Viễn Chu tỏ ra nghi ngờ rồi hay không?
Ngộ nhỡ anh ta không tin ngày chứng sinh của Lâm Lâm, muốn giám định DNA thì làm sao bây giờ? Nhất định là anh ta biết chắc chắn cô sẽ không giao con cho anh ta đi làm xét nghiệm, cách duy nhất có thể làm được là...
Hứa Tình Thâm lại nghĩ tới hành động vừa nãy của người mẹ trẻ kia.
Đi ra ngoài không bao xa, một cô gái cầm lấy chiếc yếm có hình nhân vật hoạt hình đứng ở trước mặt Hứa Tình Thâm.
“Bà mẹ này, bên này chúng tôi đang có hoạt động, có hứng thú tham gia không?”
“Không có hứng thú.” Hứa Tình Thâm trả lời.
Đối phương nhiều lắm cũng chỉ khoảng mười mấy tuổi, chỉ vào một khuôn mặt cười, nói: “Hoạt động này rất được ưa chuộng, chỉ cần mẹ và bé chụp lại một tấm ảnh là được rồi, chị xem, nhiều bà mẹ tham gia như vậy.”
Hứa Tình Thâm nhìn theo cánh tay của cô bé chỉ, thấy một bức tường treo đầy ảnh chụp. Cô bé kia thấy cô không nói lời nào, cho là cô đã đồng ý, kéo cánh tay của Hứa Tình Thâm qua đó. Cô bé nhìn Lâm Lâm trong vòng tay của cô.
“Bảo bối thật xinh đẹp, tới đây, chị làm một kiểu tóc cho em có được không?”
Hứa Tình Thâm nghe thế, không khỏi nhíu mày, cô bé kia cầm lược và một chiếc vương miện tới. Hứa Tình Thâm tránh né, động tác không quá lộ liễu, vừa đủ để cô bé kia không chạm được tới Lâm Lâm.
“Chụp một tấm ảnh thôi, sao còn phải làm tóc?”
“Như vậy ảnh mới đẹp.”
“Không cần, con gái tôi không quen.”
“Chỉ làm một chút thôi mà, đẹp như vậy...”
“Thực sự không cần...” Hứa Tình Thâm thẳng thừng từ chối. “Hơn nữa nó cũng không thích chụp ảnh, cảm ơn.”
Hứa Tình Thâm nói xong, ôm chặt Lâm Lâm bước nhanh đi về phía trước.
Cô không biết là bởi vì cô bế con ra ngoài một mình, nên đa nghi? Hay là ngày hôm nay đụng phải hai người đều có vấn đề? Ngược lại, không phải là động tác của hai người này có gì đó không ổn, mà là động tác của họ quá mau. Giống như vừa rồi, Hứa Tình Thâm chưa nói trang điểm cho Lâm Lâm, cô bé kia cũng đã cầm lược vội vàng muốn chải tóc cho bé. Cô ôm chặt bé con trong lòng, cảm nhận được sự tồn tại của con, lúc này mới nhấc chân lên tiếp tục bước về phía trước.
Đi qua một cửa hàng thì Hứa Tình Thâm liếc qua thấy một bóng dáng quen thuộc ở bên trong. Hứa Tình Thâm dừng bước, quay đầu nhìn lại, nhìn thấy lão Bạch.
Trùng hợp như vậy, Lão Bạch lại đang ở đây!
Càng lúc Hứa Tình Thâm càng thấy suy nghĩ của mình hình như đúng được vài phần, cô ôm chặt Lâm Lâm đi nhanh chóng đi vào, nhân viên phục vụ đứng ở cửa cung kính chào hỏi: “Hoan nghênh quý khách.”
Hứa Tình Thâm đè nén cơn lửa giận trong lòng, tâm tình nhất thời kích động, xông lên phía trước muốn chất vấn.
Lão Bạch liếc nhìn chiếc áo khoác trong tay, nghe thấy tiếng bước chân tới gần, anh quay đầu nhìn lại, trong ánh mắt không giấu được được sự giật mình.
“Cô Hứa?”
Từ trước đến nay Hứa Tình Thâm cũng là một người bình tĩnh, lần này nếu không phải là có liên quan tới Lâm Lâm, cô cũng không đến mức nổi giận.
Nhưng nghe thấy tiếng xưng hô này xong, Hứa Tình Thâm bỗng nhiên tỉnh táo trở lại.
Cô nên hỏi Lão Bạch cái gì chứ? Lẽ nào xông lên phía trước hỏi anh ta, vì sao phái người theo dõi cô? Không đúng, có lẽ là cô đa nghi thì sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
