: Lưu Tinh
Hai người bị vây trong một không gian chật hẹp. Tưởng Viễn Chu ôm chặt lấy mặt của Hứa Tình Thâm, như thế nào cũng vẫn cảm thấy chưa đủ.
Hứa Tình Thâm biết anh chắc chắn rằng cô không dám gây ra tiếng động lớn sẽ phá hỏng mọi chuyện nên mới dám không chút khách khí mà đùa giỡn lưu manh như vậy.
Thật đúng là thiên thời, địa lợi mà! Từ lúc Tưởng Viễn Chu nhét cô vào trong tủ quần áo thí anh đã tính trước cả rồi phải không?
Hứa Tình Thâm ra sức đẩy anh ra, người đàn ông lại càng ép sát tới. Hai tay cô bị anh khống chế. Làn môi mềm mại của cô bị anh ra sức chà sát đến không còn nhìn ra hình dạng gì. Một tay Tưởng Viễn Chu giữ chặt phía sau cổ cô, cô không thể cử động được.
Tưởng Viễn Chu hôn cô say đắm, không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì nữa. Vẻ đẹp của cô, hơi thở của cô, sự mềm mại của cô, từng tiếng ngâm khe khẽ trong miệng cô, tất cả đều quá quen thuộc. Sự ngọt ngào ấy sớm đã thấm sâu vào từng ngóc ngách trong lòng Tưởng Viễn Chu.
Cả người Hứa Tình Thâm trở nên căng cứng, trong miệng cũng chỉ có thể phát ra những âm thanh mơ hồ. Chỉ có hai đùi cô có thể cử động. Cô đứng tại chỗ dậm chân vài cái. Bên trong tủ quần áo liền phát ra vài tiếng “bang bang” nhưng dường như Tưởng Viễn Chu không hề bận tâm đến.
Cô gái trên giường bệnh ngồi dậy, đi tới cửa cẩn thận nhìn ra ngoài. Sau khi xác định cậu thiếu niên kia đã đi xa, lúc này mới dám gạt bỏ dáng vẻ ngờ nghệch trên mặt của mình.
Tưởng Viễn Chu nói xong lại muốn hôn tới. Hứa Tình Thâm vội vàng cúi thấp đầu xuống. Người đàn ông hơi lùi lại cúi đầu xuống theo. Một chân Hứa Tình Thâm được tự do, cô cố sức đá vào cánh cửa tủ. Cánh cửa đột ngột bị đá văng ra khiến cô gái đang đứng bên ngoài không khỏi giật mình lùi lại.
Hứa Tình Thâm đẩy mạnh Tưởng Viễn Chu ra nhưng thân thể người đàn ông to lớn lại vững chắc như tường thành. Hai người gần như là cùng nhau lảo đảo bước ra.
Hai tay Tưởng Viễn Chu vẫn giữ chặt bên hông cô. Hứa Tình Thâm siết tay lại đấm một đấm vào trước ngực anh.
Cô gái giật mình nhìn chằm chằm hai người. Cánh tay Tưởng Viễn Chu buông lỏng, Hứa Tình Thâm liền vội vàng sửa sang lại mái tóc và quần áo trên người.
“Tưởng tiên sinh, những việc ngài dặn dò tôi đã làm xong.”
Da mặt Tưởng Viễn Chu đúng là dày như thành tường mà! Lúc này lại còn dám giơ ngón tay cái lên đặt nơi khóe miệng, rồi nhẹ nhàng nói: “Cô ra ngoài trước đi.”
“Vâng.”
Hứa Tình Thâm nhìn “Đinh Nguyệt” ra ngoài rồi cẩn thận đóng cửa lại. Ánh mắt Tưởng Viễn Chu rơi lên mặt cô. Hứa Tình Thâm đưa tay phải ra, làm động tác ngăn cản: “Anh chớ làm loạn.”
Người đàn ông mỉm cười, đi tới bên cửa sổ, lấy một chiếc máy ghi âm ra khỏi chậu hoa.
Hứa Tình Thâm đi tới bên cạnh anh: “Đã ghi âm rồi à?”
“Phải.”
Cô vẫn nhíu mày: “Nhưng lúc nãy cậu ta cũng không hề thừa nhận mình có liên quan gì trong vụ này. Nhất định là đã có phòng bị từ trước.”
“Nhưng nếu cậu ta vừa nghe nói trong tay Đinh Nguyệt nắm giữ chứng cứ gây bất lợi cho cậu đã liền chạy đến đây, chứng tỏ có tật giật mình rồi.”
Hứa Tình Thâm cũng đồng tình với quan điểm này: “Nhưng mà đoạn băng này cũng không thể mang ra tòa làm chứng cứ. Cho dù giao cho cảnh sát cũng không thể chứng minh được cậu ta là hung thủ.”
“Ai nói tôi sẽ giao nó cho cảnh sát?”
“Vậy anh định làm gì?” Hứa Tình Thâm không khỏi nghi hoặc, nhìn chằm chằm một bên gò má Tưởng Viễn Chu. Sau đó cô liền ảo não.
“Vậy là anh có tình bày trò để đùa bỡn tôi phải không? Dụ tôi trốn vào tủ quần áo như vậy...”
Tưởng Viễn Chu thấy tâm tình cô kích động. Anh giơ món đồ trong tay lên: “Giao cho cảnh sát cũng vô dụng, tôi mang nó đi tìm Tống Kính Đông. Thời khắc hôm nay chính là mấu chốt, ông ta cũng không muốn dính lấy phiền toái trên người. Hứa Tình Thâm, chứng minh ai là hung thủ, đó là chuyện của cảnh sát. Nhưng tôi có thể giúp em bắt nhà họ Tống không được đổ hết mọi tội trạng lên đầu Đinh Nguyệt.”
Hứa Tình Thâm gần như là bị cứng họng. Cô đứng bên cửa sổ, rèm cửa sổ được kéo ra hơn phân nửa, ánh trăng mông lung xuyên qua vách thủy tinh, rọi lên gương mặt tuấn tú của Tưởng Viễn Chu.
Sắc mặt anh nghiêm túc, sự nghiêm túc ấy như tố cáo vừa rồi Hứa Tình Thâm đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử của anh.
Hứa Tình Thâm cắn cắn môi dưới. Tưởng Viễn Chu cố nhịn cười, đương nhiên anh cũng không muốn so sđo với cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)