Hứa Tình Thâm bước nhanh về phía trước. Lão Bạch đuổi theo ở phía sau.
Cô lên xe để tài xế đưa đi.
“Cô Hứa, cô Hứa!”
“Cô Hứa, cô đi đâu?” Tài xế tò mò nhìn vào phía sau gương chiếu hậu, hiếm khi thấy Lão Bạch khó mà khống chế như vậy, đuổi theo tận đây.
Vừa rồi Lão Bạch buột miệng, nhưng ba chữ này chung quy anh ta vẫn nghẹn lại ở cổ họng không thể nói ra. Bình tĩnh lại mà nghĩ, Tưởng Viễn Chu kết hôn, đây không phải là chuyện sớm hay muộn sao?
Cô hạ kính xe xuống, cuối cùng vẫn cảm thấy bi thương.
Với thân phận Vạn Dục Ninh trước đây, cô ta mới có thể có tư cách hùng hổ chạy tới ngăn cản. Mà cô thì sao? Chỉ khiến người khác càng thêm chê cười mà thôi.
Hứa Tình Thâm nói một địa chỉ, tài xế lái xe vào trung tâm thành phố. Cô đi dạo lòng vòng không có mục đích, sau đó đi tìm Tống Giai Giai.
Lúc Tưởng Viễn Chu trở lại Cửu Long Thương thì Lão Bạch vẫn còn ở đây. Nhìn thấy anh, Lão Bạch cẩn thận nhìn phía sau lưng anh, hoàn toàn không có ai?
“Tưởng tiên sinh, mọi việc đều thuận lợi cả chứ?”
“Điện thoại di động đã tắt.”
Tưởng Viễn Chu nhàn nhã ngồi vào trong ghế sô pha, hai tay mở rộng đặt lên ghế dựa. Anh nhìn xung quanh, suy nghĩ gì đó rồi nhắm mắt lại.
“Tưởng tiên sinh, cô Hứa không trở về cùng ngài sao?”
Người đàn ông nghe vậy, mở to nhìn về phía Lão Bạch.
“Cô ấy đi đâu? Sao phải cùng tôi trở về?”
“Cô, cô ấy đã đến Tùng Nhã Hiên.”
Tưởng Viễn Chu thu hồi hai cánh tay, nghiêng người về phía trước. Đôi mắt phượng nhìn Lão Bạch chằm chằm.
“Cô ấy đến Tùng Nhã Hiên làm gì?”
“Tôi không thể ngăn cản được cô Hứa, tôi đã nói ngài đang ở Tùng Nhã Hiên.”
Tưởng Viễn Chu giơ tay lên chỉ vào anh ta: “Cô ấy đi khi nào?”
“Đi từ rất sớm, hơn tám giờ.”
“Cô ấy đúng là đồ ngốc, ngày nghỉ mà dậy sớm thế?” Tưởng Viễn Chu đứng dậy, trừng mắt với Lão Bạch.
“Bình thường cái miệng cậu kín lắm mà? Thế nào lại trước mặt cô ấy nói những lời ba hoa như vậy?”
“Tôi, tôi cũng không biết, tôi nhất thời lỡ lời.”
Tưởng Viễn Chu nhìn ra ngoài cửa: “Cô ấy đi như thế nào?”
“Tài xế đã đưa đi, nói là đến trung tâm thành phố thì xuống xe.”
“Biết đi đâu không?”
“Không biết.”
Lão Bạch nhíu mày nói: “Trông cô ấy thế kia, chắc là muốn đến Tùng Nhã Hiên, đúng không?”
“Tôi lại không có đến đó.”
Lão Bạch kinh ngạc: “Nhưng ngày hôm qua trong điện thoại không phải đã nói…”
“Chuyện người khác sắp đặt, tôi không nhất thiết phải làm theo. Chỉ là không ngờ hôm nay sau khi bàn xong chuyện trở về, cậu lại chơi xỏ tôi như vậy.”
“Xin lỗi, Tưởng tiên sinh.” Lão Bạch suy nghĩ một chút lại nói: “Cô Hứa có thể nghĩ quẩn không? Một mình có thể đi được bao xa.”
“Cậu nghĩ cô ấy sẽ vì chuyện của tôi mà nghĩ quẩn sao?”
Tưởng Viễn Chu thực sự là rất khó mà tưởng tượng được.
“Trông cô ấy lúc đó, thật giống.”
Tưởng Viễn Chu cười khẽ, không hiểu sao chợt cảm thấy sung sướng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bạn bè của Hứa Tình Thâm ở Đông Thành chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Người lần trước tên cái gì mà…”
“Tống Giai Giai.”
“Đúng. Đến nhà cô ta một chuyến, hơn tám phần là đang ở đó.”
Hôm nay là ngày nghỉ của Tống Giai Giai. Lúc Hứa Tình Thâm đến tìm cô cũng không còn sớm nữa. Hai người cùng đi dạo trong chợ mua thức ăn.
Hứa Tình Thâm ngồi ở trước bàn, Tống Giai Giai mở lò vi ba, cho bắp cải và các loại rau khác vào.
“Nước sốt này của mẹ mình mang từ Trùng Khánh về đấy. Thơm không?”
“Ừ, ngửi mùi liền thấy thèm ăn rồi.”
Họ mở cửa sổ, đúng lúc bên trong phòng ăn vang lên tiếng tiếng chuông cửa. Tống Giai Giai không vui, nắm chặt chiếc đũa.
“Là ai vậy!”
“Để mình đi xem thử.”
“Thôi, cậu ngồi đó, để mình đi.” Tống Giai Giai đè lại bà vai Hứa Tình Thâm.
“Không cho phép cậu ăn vụng đó.”
Tống Giai Giai đi tới, một tay vừa mở cửa ra thì nghe thấy tiếng của Hứa Tình Thâm từ bên trong truyền đến.
“Tống Giai Giai, cậu thật là tàn nhẫn! Tôi không thể nào ăn chung một nồi với cậu được nữa, toàn bộ thịt dê của tôi đều bị hủy trong tay cậu rồi!”
Cơ mặt người đàn ông đang đứng ngoài cửa khẽ giật giật vài cái. Tống Giai Giai cũng nhận ra anh ta. Ánh mắt cô liếc qua một bên gò má của Lão Bạch, thấy anh ta đứng phía sau người đàn ông cao to.
Tống Giai Giai lắp bắp trong miệng: “Khách quý đến, mau, mau vào cùng ăn cơm đi?”
“Hứa Tình Thâm có ở đây không?” Tưởng Viễn Chu biết rồi còn cố hỏi.
“Đang ở trong.” Tống Giai Giai xoay người, bàn tay nhỏ bé vung lên.
“Tình Thâm, có bạn trai đến tìm cậu.”
“Bạn trai mình? Ai vậy?”
Tưởng Viễn Chu nghe vậy, sắc mặt liền sa sầm, hắng giọng một tiếng.
Lão Bạch liền hô to: “Cô Hứa.”
Hứa Tình Thâm còn đang bận với nồi lẩu, nhiệt độ trong phòng tăng cao, mùi lẩu luẩn quẩn trong phòng, hương cay bay ra đến tận ngoài cửa. Tưởng Viễn Chu cảm thấy mùi này thật khó chịu, bịt mũi lại.
“Gọi cô ấy ra đây.”
“Vâng.” Tống Giai Giai xoay người đi vào trong.
“Này, Tưởng tiên sinh tới.”
Hứa Tình Thâm đẩy Tống Giai Giai qua một bên, nghiêng đầu nhìn ra thấy Lão Bạch đang đứng ở phía trước. Hứa Tình Thâm gắp một miếng cải trắng cho vào miệng, cay đến thiếu chút nữa rơi nước mắt. Cô ngậm một ngụm nước lạnh rồi mới lên tiếng.
“Lão Bạch, tình nhân của Tưởng tiên sinh đâu?”
Tống Giai Giai cắn đầu đũa, nhìn về phía cô.
Lão Bạch phải giải thích: “Là tôi đã hiểu sai, Tưởng tiên sinh chỉ đi một mình.”
“Tôi đã đến Tùng Nhã Hiên, còn tận mắt nhìn thấy Tưởng tiên sinh và một vị tiểu thư đang dùng cơm.”
Lão Bạch không biết làm gì hơn: “Tưởng tiên sinh chỉ một mình đến Tùng Nhã Hiên.”
Hứa Tình Thâm ăn vài miếng, sau đó để đũa xuống.
“Giai Giai, hôm khác mình lại đến tìm cậu. Cậu từ từ ăn cho no, mình đi trước.”
“Được, cậu về đi.”
Hứa Tình Thâm cầm lấy áo khoác đi ra ngoài. Tưởng Viễn Chu dẫn đầu đi xuống lầu. Chiếc xe đang đậu ở cách đó không xa đã mở sẵn cửa nghênh đón. Lão Bạch đi lên trước, trong lòng cảm thấy khó hiểu. Cậu ta không ngờ Hứa Tình Thâm lại như vậy, không hề làm nũng oán trách, không bày ra bộ dạng ủy khuất, lại bình tĩnh ngồi ăn lẩu.
Hứa Tình Thâm đi tới trước mặt hai người.
“Mọi người đều rất bận rộn, chạy tới đây làm gì?”
“Cô Hứa, cô không mang theo điện thoại di động.”
Hứa Tình Thâm sờ sờ túi: “Đúng vậy, lúc đi gấp gáp nên bỏ quên.”
Cô vuốt nhẹ mái tóc.
“Tôi chỉ đến nhà bạn ăn một bữa cơm mà thôi, một lúc là trở về.”
Hứa Tình Thâm vốn cũng không thích đùa dai, nhìn Lão Bạch và Tưởng Viễn Chu một cái rồi cũng ngoan ngoãn đi theo họ. Lão Bạch nghe thế, không khỏi thở phào.
“Lúc đó cô tức giận đùng đùng bỏ đi, tôi còn tưởng rằng cô Hứa sẽ xảy ra chuyện.”
“Đều là lỗi của anh.”
“Vâng.” Lão Bạch thừa nhận.
Hứa Tình Thâm nhìn về Tưởng Viễn Chu ở phía trước, thấy sắc mặt anh nghiêm túc, cô liền nói với Lão Bạch: “Lúc tôi rời khỏi cửa vẫn còn nghĩ anh sẽ ngăn tôi lại, đứng dưới bậc thang đợi một lúc, không nghĩ tới anh hoàn toàn không thấy tôi.”
Cái này cũng có thể trách anh sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


