“Tưởng tiên sinh?” Lão Bạch đứng ở ngoài cửa cất tiếng gọi.
Tưởng Viễn Chu đứng dậy, bước nhanh vào phòng thay đồ, lúc đi ra đã mặc quần áo chỉnh tề, Hứa Tình Thâm cũng mau chóng đi thay quần áo.
Người đàn ông kéo cửa phòng ra, Lão Bạch đuổi theo phía sau, hai người một trước một sau đi xuống lầu, Tưởng Viễn Chu đứng lại, kéo măng-sét, ánh mắt lạnh lùng như băng.
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nói rõ hơn đi.”
“Ngày hôm qua ở hồ Mạc Sơn vớt lên được thi thể của một phụ nữ, là bạn của cô Vạn. Sau gáy có vết tích bị đánh rõ ràng, sáng sớm hôm nay, cô Vạn bị bắt ở số 44 đường Thành Nhai, hung khí cũng tìm được rồi.”
“Nhà họ Vạn thì sao?” Tưởng Viễn Chu nhấc chân lên đi tới phòng khách, Lão Bạch đuổi kịp đúng lúc.
“Phương Thành đã chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa còn đích danh tố cáo. Ngài cũng biết, sau khi ba cô Vạn bị liệt, Phương Thành tiếp cận được rất nhiều tài liệu nội bộ quan trọng, có vài tập là hồ sơ tài liệu từ hai mươi mấy năm trước. Nếu đổi lại là người khác, nhất định là không thể tìm ra, nhưng nhà họ Vạn lại còn cất giấu kỹ những danh sách bồi thường.”
Tưởng Viễn Chu ngồi vào trong sô pha, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt nhìn chằm chằm một chỗ giống như đang suy nghĩ tới điều gì đó.
“Phương Thành quản lý nhà họ Vạn, hiện tại chắc chắn như mặt trời ban trưa, không phải là hắn ta không biết sau khi nhà họ Vạn sụp đổ, hắn không chiếm được bất cứ thứ gì.”
Đầu ngón tay người đàn ông gõ nhẹ hai cái ở trên mu bàn tay.
“Trừ phi, ngay từ đầu hắn tiếp cận nhà họ Vạn, chính là vì mục đích này.”
Hứa Tình Thâm đứng ở cửa cầu thang, nghe thấy rõ ràng từng câu từng chữ mà họ nói. Nhớ lại Phương Minh Khôn nhiều lần ấp a ấp úng, Phương Thành nhiều lần không thể buông bỏ, thực ra thì Hứa Tình Thâm đã mơ hồ đoán được mục đích chính của Phương Thành.
Cô buông tay để tác thành cho người ta, cũng không gây ra bất cứ chuyện gì liên quan vướng mắc tới nhau nữa, bởi vì có một số việc, cô cũng chỉ có thể lựa chọn chấp nhận.
Tưởng Viễn Chu đứng dậy. “Đi.”
“Đi đâu, Tưởng tiên sinh?”
Người đàn ông còn chưa kịp trả lời, liền liếc ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng Tưởng Tùy Vân đang xuống xe đi vào.
Hứa Tình Thâm cũng bước xuống cầu thang, Tưởng Tùy Vân từ bên ngoài đi vào, thần sắc lo lắng, sắc mặt có vẻ như cũng khó coi.
“Viễn Chu.”
“Dì nhỏ, sao dì lại tới đây?”
“Theo ta tới nhà họ Vạn một chuyến, mau lên.”
Tưởng Viễn Chu đi tới, ý bảo bà đừng quá lo lắng.
“Con cũng muốn tới đó xem xét tình hình, đi thôi.”
Hứa Tình Thâm đứng im ở bên cạnh, Tưởng Tùy Vân quay sang nhìn cô, cô gật đầu chào hỏi: “Cô Tưởng.”
Tưởng Tùy Vân cũng gật đầu.
“Thật ngại quá, làm phiền, ta muốn Viễn Chu đi ra ngoài cùng ta.”
Bà vừa nói như vậy, cũng làm cho Hứa Tình Thâm cảm thấy xa lạ, cũng phải, dù sao thì cô cũng chỉ là người ngoài.
Tưởng Viễn Chu ôm đầu vai Tưởng Tùy Vân, nói với Hứa Tình Thâm: “Em ở nhà chờ anh.”
“Vâng.”
Hứa Tình Thâm thuận miệng đáp lại, hôm nay nhà họ Phương cũng xảy ra chuyện, cô không yên lòng nhìn mấy người đi ra khỏi phòng khách, trái tim rối bời.
—
Nhà họ Vạn.
Bà Vạn vừa nhìn thấy Tưởng Tùy Vân tới, vội vã kéo tay bà.
“Tùy Vân, lần này nhà họ Tưởng không thể thấy chết mà không cứu.”
Vạn Hâm Tăng ngồi ở trên xe đẩy, Tưởng Viễn Chu đi tới, đẩy đi xe đẩy đi tới trước ghế sa lon, bà Vạn nắm chặt tay của Tưởng Tùy Vân.
“Dục Ninh là cô trông từ nhỏ đến lớn, nó không thể nào giét người được, tôi chỉ có một đứa con gái…”
Tưởng Viễn Chu đi tới bên cạnh Tưởng Tùy Vân, lo lắng cho sức khỏe của bà, anh kéo tay sang bên cạnh.
“Dì nhỏ, ngồi xuống trước đi đã.”
Đáy mắt Tưởng Viễn Chu chợt hiện lên tia nhìn khác thường, cũng không khỏi nhìn về phía bà Vạn.
Bà gật đầu, đã rất lâu rồi Tưởng Viễn Chu không tới đây, hôm nay tới đây, thấy họ đã già đi hẳn, từ trước đến nay bà Vạn luôn đoan trang, hôm nay thậm chí ngay cả tóc cũng buộc lộn xộn.
“Tôi bận lo cho Vạn Hâm Tăng, tất nhiên là không để ý tới Dục Ninh bên kia được, vốn tưởng rằng Phương Thành đáng tin…”
Vạn Hâm Tăng nghe thế, tâm tình không khỏi kích động, bà Vạn vội vàng tới chặn tay ông ta lại.
Ngày hôm nay bọn họ mới biết chuyện Phương Thành đích danh tố cáo, bà Vạn cảm thấy tai họa giáng xuống, cho tới bây giờ vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
“Con nói, chúng ta coi Phương Thành như con trai ruột, tại sao nó lại làm như vậy chứ?”
“Sau này còn có thể có nhiều chuyện xảy ra hơn, nhất định nhà họ Vạn sẽ bị điều tra, mọi người nên chuẩn bị sẵn sàng.”
Tưởng Viễn Chu đan hai tay vào nhau, ánh mắt liếc nhìn ra sân, chiếc xích đu do chính anh chọn cho Vạn Dục Ninh vẫn còn ở đó, chỉ có điều rất lâu rồi không còn thấy dáng vẻ tươi cười vô lo vô nghĩ của cô.
“Viễn Chu, hai nhà Tưởng Vạn từ trước đến nay đều là chỗ thân quen, con có thể ra tay cứu giúp nhà ta không?”
Giọng nói bà Vạn khẩn thiết, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Tưởng Viễn Chu.
“Nội dung Phương Thành tố cáo, là thật hay không? Nếu như chuyện thuốc men liên quan đến mạng người, con giúp thế nào đây?”
Thái độ Tưởng Viễn Chu vô cùng nghiêm túc, bà Vạn nghe thấy thế, sắc mặt vô cùng quái lạ nhìn sang Vạn Hâm Tăng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
