Hứa Tình Thâm nhanh chóng thấy rét cóng, tuy rằng thời tiết đã trở nên ấm áp nhưng dù sao cũng là hơn nửa đêm, cô nhắm chặt hai mắt, bàn tay ôm hông của Tưởng Viễn Chu.
Bàn tay rơi hướng đỉnh đầu cô, sau đó vỗ vỗ, vỗ rất mạnh. Hứa Tình Thâm không chịu nổi khi bị vỗ như vậy, bất chấp nguy hiểm lao tới va mạnh vào người anh.
Nhìn sắc mặt của Tưởng Viễn Chu lúc mới tới, có vẻ như anh tức giận không ít. Cô khẽ ngẩng đầu, vội vã nói trước khi anh kịp mở miệng: “Xin lỗi, lúc tới có nghĩ sẽ gọi điện thoại cho anh, nhưng không mang điện thoại di động.”
“Em có thể hỏi mượn điện thoại của tài xế, xuống xe tìm một nơi mua đồ cũng có thể gọi được.”
Hứa Tình Thâm khịt khịt mũi, có vẻ như bị cảm lạnh, Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu nhìn, thấy cô nhìn chằm chằm phía đối diện đến mất hồn.
Chỗ này mấy năm trước lập nên một cửa hàng bán cát đá, giờ này vẫn đang vận chuyển cát đá suốt đêm suốt đêm, có ngọn đèn báo hiệu trên mặt biển, Hứa Tình Thâm vẫn nhìn chằm chằm.
“Trở về thôi.”
Hứa Tình Thâm ngồi ở trên tảng đá bất động, Tưởng Viễn Chu cầm tay cô, bàn tay cô lạnh lẽo, lòng bàn tay vẫn còn siết chặt quyển sổ tiết kiệm kia.
“Có đi hay không?”
“Đi, em sắp chết đói rồi.” Hứa Tình Thâm từ từ trượt xuống tới đất, hai tay ôm lấy cánh tay anh.
“Tưởng Viễn Chu, anh cõng em có được không?”
“Em quá đáng.”
“Cõng em một chút đi, nhất định là xe đỗ ở ngoài kia, đường ngắn thôi mà.” Hứa Tình Thâm lắc lư tay của Tưởng Viễn Chu.
Ánh mắt của anh dừng lại trên khuôn mặt cô, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Em rất nặng.”
“Anh là một người đàn ông thực thụ, hơn nữa cơ thể em cân đối, sẽ không nặng.”
Tưởng Viễn Chu ngồi xổm xuống. “Được chưa.”
Hứa Tình Thâm nhào tới trước một cái, Tưởng Viễn Chu chưa kịp chuẩn bị tốt, hai tay anh chống lên bờ cát, Hứa Tình Thâm vội vàng ngồi dậy.
“Làm lại làm lại.”
Tưởng Viễn Chu vỗ tay một cái, Hứa Tình Thâm từ từ áp vào
phía sau lưng anh, người đàn ông dễ dàng cõng cô lên. Cánh tay Hứa Tình Thâm hiển nhiên là buông thõng xuống trước xương quai xanh của anh.
Bước chân của Tưởng Viễn Chu cái nông cái sâu nối đuôi nhau tiến về phía trước, Hứa Tình Thâm áp mặt vào sau gáy anh, hô hấp càng lúc càng nặng nề, im lặng không nói lời nào.
“Nếu em muốn tới đây, ngày mai cũng có thể tới mà, tại sao phải tới lúc hơn nửa đêm chứ?” Tưởng Viễn Chu ngắm nhìn bốn phía, xung quanh nơi này thực sự không tốt, vừa nhìn là biết khu vực nguy hiểm.
Viền mắt Hứa Tình Thâm đỏ bừng, quyển sổ tiết kiệm bị nắm chặt trở nên nhăn nheo.
“Tưởng Viễn Chu, em nghĩ là em muốn nói với anh.”
“Không phải là anh đang nghe em nói sao?”
“Không, em muốn nói với anh chuyện khác, nhưng em sợ động chạm tới chuyện đau lòng của anh.”
Bước chân Tưởng Viễn Chu dừng lại, khuôn mặt tuấn tú hơi nghiêng sang, gương mặt hai người áp sát vào nhau, tiếng hít thở như đan xen lẫn nhau.
“Muốn nói tới mẹ anh sao? Không việc gì, anh đã sớm chấp nhận thực tế chuyện bà đã không còn nữa.”
“Mẹ anh bị bệnh qua đời sao?”
Tưởng Viễn Chu tiếp tục bước đi. Bàn tay Hứa Tình Thâm khẽ chạm vào nơi xương quai xanh của anh vô thức bắt đầu vuốt ve.
“Nếu có một ngày, anh biết thật ra là bởi vì rủi ro khi điều trị
mà mẹ anh qua đời, anh có thấy đau lòng hơn không?”
“Cho nên em khó chịu vì chuyện như vậy?”
“Nếu như đổi thành anh thì sao?”
“Cũng sẽ như vậy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Tình Thâm khẽ dụi dụi nơi đầu vai anh.
“Đúng vậy, sinh lão bệnh tử đúng là chuyện rất bình thường, chúng ta không có biện pháp nào khác. Nhưng cái chết xảy ra ngoài ý muốn luôn luôn khiến cho chúng ta không thể chấp nhận được.”
“Ở bệnh viện nào?” Tưởng Viễn Chu khẽ hỏi lại.
“Ba em nói hiện tại bệnh viện kia đã không còn, chuyện xảy ra hai mươi năm trước, có muốn hỏi cũng không hỏi được.”
Quả thật là sợ rằng tài liệu bệnh án ở thời điểm đó đã sớm giống như mẹ của Tình Thâm, đã bị vùi chôn sâu trong lòng đất.
Tưởng Viễn Chu đi ra ngoài vài bước, hai tay Hứa Tình Thâm cuốn chặt lấy cổ của anh.
“Mẹ em đi rồi, anh là người thứ nhất cõng em như vậy.”
Người đàn ông tiếp tục bước về phía trước, chỉ có điều bước chân chậm lại không ít, Hứa Tình Thâm nhắm hai mắt lại, Tưởng Viễn Chu nhẹ giọng nói: “Đừng ngủ.”
“Yên tâm đi, không ngủ, chờ anh mời em ăn ngon chứ.”
Lão Bạch cũng đi theo, cho nên trước khi Tưởng Viễn Chu đi tới xe, tài xế đã mở cửa xe chờ rồi.
Mấy người lần lượt lên xe, Tưởng Viễn Chu thuận miệng dặn dò: “Nhìn quanh đây có đồ ăn hay không.”
Dọc đường trở về, tài xế lái xe nhìn xung quanh, Lão Bạch cũng chú ý quan sát, đi ra ngoài gần hai mươi phút sau, tài xế thấy có một nhà hàng còn sáng đèn.
“Tưởng tiên sinh, đối diện có một quán ăn khuya, nhưng nhìn có vẻ như không tốt lắm.”
“Không sao…” Hứa Tình Thâm nghiêng người nhìn. “Có thể lấp đầy bụng là được.”
Tài xế chuyển lái, đi tới cửa tiệm rất nhanh, mặc dù lúc này đã qua rạng sáng, nhưng trong quán không hề thấy vắng vẻ.
Hứa Tình Thâm đẩy cửa ra đi xuống, ba người đàn ông đuổi theo phía sau.
Bà chủ béo mập nhiệt tình chào mời, Hứa Tình Thâm chọn bàn ngồi vào chỗ của mình, vừa nhìn thực đơn đều là tôm hùm, màu sắc rực rỡ, ánh mắt cô cũng sáng lên theo.
“Mọi người thích ăn gì?”
Tưởng Viễn Chu lắc đầu. “Không ăn.”
“Không cho uống rượu.” Tưởng Viễn Chu nói chen vào. “Đến ăn cơm.”
“Tôm hùm phối hợp với bia mới thoải mái mà… ” Bà chủ cười liếc nhìn Hứa Tình Thâm.
“Vừa nhìn đã biết vị mỹ nữ này muốn ăn, chờ nha, tới ngay.”
Hứa Tình Thâm chống hai tay lên má, ánh mắt nhìn tới nhìn lui trên khuôn mặt của Tưởng Viễn Chu và Lão Bạch. Hai người này đều có thân hình cao lớn, chen chúc ở cái quán nhỏ hai mươi mấy thước vuông này đúng là thật khổ sở.
Không lâu sau, hai đĩa tôm hùm to được bưng lên bàn, màu sắc của ớt xanh ớt đỏ phối hợp hài hòa, chỉ có một từ gọi là đẹp.
Hứa Tình Thâm đeo găng tay lên đầu tiên.
“Ăn thôi!”
Lão Bạch vội vàng tiếp lời: “Tưởng tiên sinh không thể ăn đồ này, bẩn.”
“Lão Bạch, quả thực là anh coi anh ấy như thần thánh ấy, cái này không được cái kia không được. Tôi thấy anh ấy cao ngạo như thế, tất cả đều là bị anh nuông chiều thành quen.”
“Tưởng tiên sinh trời sinh tôn quý, tôi chỉ là không thể để cho đẳng cấp của anh ấy bị hạ thấp mà thôi.”
Hứa Tình Thâm đang định mở miệng, Tưởng Viễn Chu khẽ nhíu mày: “Em ăn đi.”
Bà chủ cầm mấy chai bia ướp lạnh tới, Tưởng Viễn Chu nháy mắt với Lão Bạch, Lão Bạch đứng dậy ngăn ở trước mặt đối phương.
“Cô ấy không cần, đem đi đi.”
“Thật không?”
Tưởng Viễn Chu nhắc lại: “Mang một bát cơm tẻ.”
Bà chủ lại quay lại, bưng ra một bát cơm đầy.
Hứa Tình Thâm ăn rất nhanh, nhưng bóc tôm hùm rất mất thời gian, bữa ăn khuya này chắc thành bữa sáng của cô. Tưởng Viễn Chu cầm lấy cái găng tay duy nhất lên, Hứa Tình Thâm cảm thấy một dòng nước ấm áp đang chảy ào ào trong lồng ngực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
