Hứa Tình Thâm đã biết rõ những vẫn cố giả vờ hỏi , " Vạn tiểu thư à ? "
Người đàn ông ngồi dậy , tiện tay với lấy áo ngủ ở bên cạnh , " anh đi xem thử . "
Anh khoác áo vào người rồi đi ra ngoài . Hứa Tình Thâm liền tỉnh táo hẳn không ngủ lại được nữa , dứt khoát cũng rời giường theo .
Tưởng Viễn Chu bước xuống lầu dưới . Người giúp việc cũng đang định đi lên lầu , thấy anh xuống vội vàng gấp gáp nói , " Vạn tiểu thư tới . "
" cô ta tới đây làm gì ? "
" cứ luôn miệng nói là muốn gặp ngài . "
Lúc này sắc trời còn sớm , Tưởng Viễn Chu bước ra ngoài sân . Hai ngày trước bãi cỏ ven đường mới được cắt tỉa lại xong , hương cỏ cây hòa quyện với mùi thơm của bùn đất bay vào trong cánh mũi . Ở cách đó không xa , tâm tình Vạn Dục Ninh tựa như bị mất khống chế mà lắc lắc cánh cổng sắt , luôn miệng nói muốn gặp anh .
Hứa Tình Thâm bước ra ngoài ban công , thấy Tưởng Viễn Chu chu đi tới trước cổng , cách một tấm chắn song sắt hoa văn chằng chịt đan xen mà cứng rắn vô cùng nhìn về phía Vạn Dục Ninh , " em tới đây làm gì ? "
" Viễn Chu , không phải đã hứa là hôm nay dẫn em đi đánh golf sao ? "
Khuôn mặt của Tưởng Viễn Chu hiện đầy vẻ phiền chán , " đánh golf gì cơ ? "
" rõ ràng đã hứa rồi mà , tại sao anh lại quên ! " Vạn Dục Ninh có chút bực bội , cảm xúc trên khuôn mặt rõ ràng cho thấy đang tức giận .
Tưởng Viễn Chu cẩn thận nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc này , giọng điệu lạnh nhạt , gằn ra từng câu từng chữ , " Dục Ninh , ba em cũng bệnh thành như vậy rồi , em còn có tâm trí rảnh rỗi đến đây gây sự với anh sao ? "
" ba em ? Ba em đâu có bị bệnh , " Vạn Dục Ninh khó hiểu lắc đầu , " Viễn Chu , anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy ? "
Lúc này , một người bảo vệ đang đứng ở bên cạnh Vạn Dục Ninh bước tới , hạ thấp giọng nói , " Tưởng tiên sinh , Vạn tiểu thư còn nhắc tới Kim . "
" Kim thế nào ? "
Vạn Dục Ninh nghe vậy , cướp lời nói trước , " anh ta nói Kim chết rồi . "
" Kim chết rồi , chẳng lẽ em không biết sao ? " Tưởng Viễn Chu liếc nhìn cô ta .
" nghĩa là sao ? " Vạn Dục Ninh kinh ngạc nhìn chằm chằm người đang đứng trước mặt , " Viễn Chu , hai ngày trước đến sân golf , chẳng phải Kim vẫn còn đi cùng với chúng ta sao ? "
Đáy mắt của Tưởng Viễn Chu toát ra một tia lạnh lùng , tầm mắt khóa lại khuôn mặt của Vạn Dục Ninh thật chặt , đem mỗi một biểu cảm của cô ta thu hết vào trong mắt , " em ...... em đã kết hôn rồi , em có biết không ? "
" kết hôn ? Vạy tại sao em lại không ở đây ? "
Ánh mắt của Tưởng Viễn Chu càng lúc càng lạnh xuống , tầm mắt nhìn về phía Vạn Dục Ninh dần dần tỏ ra lo lắng . Vạn Dục Ninh đang đứng ở bên ngoài cổng sắt , tỏ vẻ đáng thương nhìn về phía anh , " Viễn Chu , em đói . "Người đàn ông khoát tay , ra hiệu bảo người mở cổng sắt ra .
Vạn Dục Ninh bước vào . Tưởng Viễn Chu nhìn ra sau lưng cô ta , lại không hề trông thấy bất cứ xe cộ hay người hầu nào cả , " em đi tới đây bằng cách nào ? "
" thì cứ tới thôi . " Vạn Dục Ninh tự nhiên khoác lên cánh tay của Tưởng Viễn Chu , " chúng ta ăn sáng trước đi , ăn xong liền chơi đánh bóng có được không ? "
Hứa Tình Thâm đứng trên ban công ở lầu hai , thu hết cảnh tượng này vào trong mắt một cách rõ ràng . Bước chân của Tưởng Viễn Chu hơi cứng đờ , hình như không dám tin tưởng , nhưng dáng vẻ này của Vạn Dục Ninh lại không giống như là đang giả vờ .
Hai người bước vào trong nhà . Tưởng Viễn Chu gọi người giúp việc qua , " bữa sáng đã chuẩn bị xong chưa ? "
" bánh mì và sủi cảo đã chuẩn bị xong rồi , cháo trong nồi còn phải hầm thêm một chút nữa . "
" cứ bưng lên trước đi . " Tưởng Viễn Chu bước tới , kéo ghế ra . Vạn Dục Ninh tự nhiên ngồi xuống , cô ta nhìn ngó xung quanh , " Viễn Chu , bó hoa lần trước em mua đâu rồi ? "
Tưởng Viễn Chu ngồi xuống bên cạnh cô ta , một tay anh chống lên trán , " Dục Ninh , Phương Thịnh đâu rồi ? "
Ánh mắt của Vạn Dục Ninh rơi về phía anh , cũng không hề lập tức phủ nhận rằng mình không hề quen biết người này . Sự mâu thuẫn trong mắt hình như càng lúc càng trở nên rõ ràng , cô ta bắt đầu gắng gượng nhìn quanh quất bốn phía , ra sức mà nhìn ......
Người giúp việc bưng bữa sáng lên bàn . Tưởng Viễn Chu cầm đôi đũa lên đưa về phía cô ta , " ăn trước đi . "
Lúc Hứa Tình Thâm đi xuống , trong phòng ăn ngược lại rất yên tĩnh . Cô bước xuống cầu thang , thấy Tưởng Viễn Chu đang yên lặng ngồi ở bên cạnh Vạn Dục Ninh . Tầm mắt của anh đang chăm chú nhìn chằm chằm vào một bên mặt của cô ta , trông như đang có điều suy nghĩ .
Lúc này , Hứa Tình Thâm cô hẳn phải bước tới nói một câu : tôi phải đi làm rồi , sau đó xoay người rời đi , đây mới là rộng lượng hào phóng nhường lại không gian riêng cho bọn họ chứ nhỉ ?
Nhưng cô thì không .
Hứa Tình Thâm bước tới , kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống .
Người giúp việc đi tới đưa thêm chén đũa cho cô , động tác tự nhiên quả thật giống hệt như cô chính là nữ chủ nhân của Cửu Long Thương này vậy . Vạn Dục Ninh còn đang cắn một miếng bánh mì ở trong miệng , nhìn về phía Hứa Tình Thâm với ánh mắt tràn đầy khiếp sợ . Một hồi lâu sau , cô ta mới mở miệng hỏi , " cô là ai ? "
Cháo đang nóng , còn rất bỏng tay . Hứa Tình Thâm nhận lấy một cái chén nhỏ , " bệnh hay quên của Vạn tiểu thư nặng đến vậy à ? "
" tại sao cô lại ở đây ? "
" lời này , cô hẳn nên hỏi Tưởng Viễn Chu mới đúng . "
Đôi mắt của Vạn Dục Ninh lập tức nhìn sang Tưởng Viễn Chu . Nửa người trên của anh lui ra đằng sau dựa vào lưng ghế , " em ăn trước , ăn xong rồi anh dẫn em đến bệnh viện . "" đến bệnh viện làm gì ? Em không muốn đi ! "
" Dục Ninh , em không cảm thấy em như vậy rất không bình thường sao ? "
Vạn Dục Ninh siết chặt đôi đũa trong tay , " em không cảm thấy , em rất khỏe . "
Hứa Tình Thâm chậm rãi ăn bữa sáng . Toàn bộ sự chú ý của Vạn Dục Ninh đều đổ dồn hết lên người cô , " Viễn Chu , rốt cuộc cô ta là ai ? Tại sao lại ở Cửu Long Thương ? Cô ta không biết rằng em mới chính là nữ chủ nhân của nơi này sao ? "
Hứa Tình Thâm thả cái muỗng vào lại trong chén , " tôi phải đi làm . "
Tưởng Viễn Chu phất tay , ra hiệu bảo cô nên rời đi trước . Hứa Tình Thâm đi lên lầu lấy túi xách . Vạn Dục Ninh thấy vậy , đứng dậy định đuổi theo .
" đi , cùng anh đến bệnh viện . "
" em đã nói là em không bị bệnh ! " Vạn Dục Ninh đột nhiên đẩy ghế ra , xoay người sải bước chạy tới cầu thang . Cô ta đối với Cửu Long Thương này ngược lại vẫn quen thuộc như trước đây , vẫn biết rõ phòng ngủ của Tưởng Viễn Chu nằm ở đâu .
Hứa Tình Thâm cầm túi bước ra , vừa khéo cũng chạm mặt với Vạn Dục Ninh .
Ánh mắt của Vạn Dục Ninh hung hăng nhìn chằm chằm về phía cô , sau đó sải bước đi thẳng vào trong phòng ngủ chính . Cô ta cẩn thận quét mắt xung quanh một lượt , rồi đi tiếp vào phòng thay quần áo .
Rất nhanh , Hứa Tình Thâm liền nghe thấy ở trong đó truyền tới âm thanh soàn soạt đầy hỗn loạn . Tưởng Viễn Chu cũng đi tới , hai người một trước một sau bước vào trong phòng thay quần áo . Vạn Dục Ninh đang nổi điên kéo hết quần áo của Hứa Tình Thâm đang treo trên mắc xuống , giày dép cất trong hộc tủ , túi xách mà Tưởng Viễn Chu đã tặng cho cô , không một món nào may mắn thoát khỏi , toàn bộ đều bị vứt lăn lóc trên sàn nhà .
Tưởng Viễn Chu dẫn Vạn Dục Ninh ra khỏi phòng thay quần áo , sau đó bảo cô ta ngồi xuống ghế sa lon ở trong phòng ngủ , " em có biết anh là ai không ? "
" anh bị chập mạch à ? Tại sao em lại không biết anh là ai chứ ? "
" vậy ba mẹ em đâu ? "
Vẻ mặt của Vạn Dục Ninh ngược lại trông vẫn giống như bình thường , không có gì khác biệt quá lớn . Cô ta cẩn thận suy nghĩ một chút rồi nói với vẻ không chắc chắn , " ba em hẳn là đang bị bệnh nhỉ ? Viễn Chu , gần đây trí nhớ của em rất kém . "
" vì vậy , chúng ta cần phải tới bệnh viện . "
" anh quên rồi à , nhà em cũng có bệnh viện , huống chi gần đây em cũng đang tiếp nhận điều trị tâm lý . " Vạn Dục Ninh cẩn thận vén tóc đang rũ bên gò má ra sau tai .Tưởng Viễn Chu cẩn thận dò xét hỏi cô ta , " có phải hay Phương Thịnh đã biến em thành như vậy không ? "
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)