Hai người đàn ông kia bị ném lại ở nhà họ Vạn, Tưởng Viễn Chu dẫn Hứa Tình Thâm đi ra ngoài.
Quay trở lại trên xe, bàn tay của Hứa Tình Thâm vẫn còn đang siết chặt lại. Lão Bạch ra hiệu bảo tài xế lái xe. Tưởng Viễn Chu kéo tay của cô qua, duỗi ra từng ngón một, sau đó ngắm nhìn lòng bàn tay của cô, "tay cũng đánh phát đỏ lên rồi."
"chuyện hôm nay anh đã làm vì tôi, tôi sẽ khắc ghi ở trong lòng."
Tưởng Viễn Chu nắm lấy bàn tay của cô, ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ trông thấy có một chiếc xe đang nhanh chóng lao vút qua. Lão Bạch liếc nhìn rồi nói, "là Vạn tiên sinh."
Vạn Hâm Tằng vội vàng chạy tới nhà con gái, giày còn không kịp thay liền bước thẳng vào phòng. Cảnh tượng những vệt máu đỏ thẫm vương vãi khắp nơi đập ngay vào mắt khiến ông ta sốt ruột lên tiếng, "Dục Ninh, xảy ra chuyện gì vậy ?"
"ba......"Vạn Dục Ninh đang vùi trong lòng Phương Thịnh, thút thít nức nở khẽ kêu lên một tiếng.
"con gái, con đừng làm ba sợ."
Vạn Hâm Tằng bước nhanh tới phía trước. Phương Thịnh bảo hai người đàn ông bị thương kia tự mình đi tới bệnh viện. Vạn Hâm Tằng chỉ vào vết máu trên bàn trà, "Tưởng, Tưởng Viễn Chu làm hả ?"
Lúc này, người giúp việc đang đứng ở cách đó không xa liền bước tới, "lần này cũng may nhờ có Phương tiên sinh, nếu không, ngón tay của tiểu thư......"
Thấy chị ta không dám nói tiếp nữa, Vạn Hâm Tằng nghiêm mặt hỏi, "ngón tay của tiểu thư thế nào ?"
"Tưởng tiên sinh suýt nữa đã cắt đứt ngón tay của tiểu thư. Hai người kia cũng do ngài ấy tự tay đâm chảy máu."
Vạn Hâm Tằng vội vàng bước tới kiểm tra tay của con gái. Phương Thịnh nâng tay phải của cô ta lên, "cũng còn may, chỉ bị thương ngoài da, để con đưa cô ấy đi lên lầu xử lý."
"đi đi."
Vạn Dục Ninh bị dọa sợ đến bây giờ vẫn còn đang run lẩy bẩy. Phương Thịnh đưa cô ta đi lên lầu. Vạn Hâm Tằng gọi người giúp việc ban nãy tới đây, "Tưởng Viễn Chu bị điên rồi à ?"
"ngài ấy còn dẫn theo một người phụ nữ tới đây, hung hăng doạ người. Nếu không nhờ có Phương Thịnh giật lại con dao kia, e rằng Tưởng tiên sinh có thể sẽ xuống tay thật đấy. Hơn nữa Phương Thịnh còn liên tục nói giúp cho tiểu thư, che chở bảo vệ, còn bị người phụ nữ kia tát cho một cái bạt tai."
Trong mắt Vạn Hâm Tằng lập tức dâng trào lửa giận. Một hồi lâu sau thấy Phương Thịnh vẫn còn chưa xuống, ông ta liền đi thẳng lên lầu.
Vạn Dục Ninh chưa bao giờ phải chịu đau khổ, hai ngày nay lại liên tiếp bị thương. Vết cắt trên ngón tay không sâu lắm, chẳng qua chỉ bị rách da.Phương Thịnh lau rửa sạch sẽ vết máu cho cô ta, sau đó dán băng keo cá nhân lên.
"anh đi đâu vậy ?"Thấy anh định rời đi, Vạn Dục Ninh vội vàng túm chặt lấy vạt áo của anh.
"ba vẫn còn đang ở dưới lầu.""đừng đi, "Vạn Dục Ninh đứng dậy ôm lấy hông của Phương Thịnh, "bây giờ trong đầu em đều toàn là những tiếng kêu gào đáng sợ ấy, có xua cũng không đi được."
Phương Thịnh khẽ vuốt ve mấy cái trên đỉnh đầu của cô ta, "được rồi, anh không đi nữa."
"Phương Thịnh, em đã suy nghĩ kỹ rồi, chỉ có anh mới đối xử thật lòng với em mà thôi. Em và anh hãy chung sống với nhau thật hạnh phúc. Em sẽ chăm sóc sức khoẻ cho tốt, nhất định sẽ sinh cho anh một đứa con thông minh khỏe mạnh."
Vạn Hâm Tằng đứng ở cửa không hề bước vào. Tưởng Viễn Chu vì phụ nữ mà càng ngày càng không coi nhà họ Vạn ra gì cả. Bây giờ cả nhà họ Vạn chỉ dựa vào một mình ông ta để chống đỡ. Nếu Phương Thịnh đã là con rể của ông ta, như vậy cũng đáng để tin tưởng. Ô b ta hẳn nên mau chóng nâng đỡ tạo cơ hội cho Phương Thịnh phát triển sự nghiệp, lỡ đâu có ngày Tưởng Viễn Chu lại quay đầu trở thành kẻ địch của ông ta thì sao đây ?
Cửu Long Thương.
Hứa Tình Thâm từ xe lăn chậm chạp đứng dậy, "người không biết, còn tưởng rằng tôi là kẻ bị tàn tật đấy, tôi ngồi không quen."
"cả người đều mùi của bệnh viện, thay quần áo đi."Tưởng Viễn Chu lấy một bộ quần áo rộng rãi từ trong phòng treo đồ ra. Hứa Tình Thâm ngồi xuống mép giường, thấy bóng dáng cao lớn của người đàn ông đột nhiên ngồi xổm xuống trước mặt cô.
"để tôi tự mặc."
"tay của em có thể cử động được sao ?"Động tác của Tưởng Viễn Chu rất thành thạo cởi nút áo ra giúp cô. Từ trước đến giờ Hứa Tình Thâm luôn là một người không bao giờ để lộ cảm xúc của mình ra ngoài. Mặc dù chuyện xảy ra hôm nay ở nhà họ Vạn, khiến cô cảm thấy rất bất ngờ, nhưng cô cũng không hề hỏi Tưởng Viễn Chu một câu rằng : tại sao lại phải làm như vậy.
Dù sao ở trong lòng của Tưởng Viễn Chu, vị trí của Vạn Dục Ninh luôn luôn quan trọng hơn so với cô.
Vì cô mà đối xử với Vạn Dục Ninh như vậy, không phải là rất kỳ quái hay sao ?
Tưởng Viễn Chu cởi áo của cô ra, kéo tuột xuống khỏi vai. Trên cánh tay trắng nõn có một mảng bầm tím, lấm tấm rỉ máu. Vải vóc sượt qua làn da, Hứa Tình Thâm cởi xong quần áo liền toát mồ hôi lạnh đầy người. Người đàn ông nghiêng người tiến tới nhẹ nhàng hôn lên cánh tay của cô. Lúc thay quần áo cho cô anh còn dứt khoát cởi luôn cả áo ngực ra.
"ở nhà không cần phải mặc."
"trong nhà còn có người khác."
Tưởng Viễn Chu cười khẽ, vứt áo ngực qua một bên, "mặc thêm áo khoác là được rồi, thoải mái."
Hứa Tình Thâm còn chưa đến mức độ cởi mở như thế. Tưởng Viễn Chu dứt khoát kéo tay của cô qua, "em sợ bị xệ à ?"
"tôi mới không sợ."
"ừ, em khá to."
"anh đây là đang chế giễu ngoại hình của người khác."Tưởng Viễn Chu mặc cho cô một chiếc áo sơ mi rộng rãi, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú, "đây rõ ràng là khen ngợi, thế nào lại bị gọi là chế giễu ngoại hình của người khác ?"
"anh biết lúc tôi còn đi học, sợ nhất là môn gì không ?"
"môn gì ?"
"môn thể dục, tôi sợ nhất là chạy bộ."Lời Hứa Tình Thâm nói là sự thật. Cô và Tưởng Viễn Chu cứ nói qua nói lại anh một câu tôi một câu, bởi vì cô không muốn nghĩ tới chuyện ban nãy. Dù biết rõ phản ứng đó của Phương Thịnh là hết sức bình thường, nhưng cô vẫn không thể nào kìm nén được nỗi đau tựa như dao cắt ở trong lòng.
Nhà họ Vạn.
Buổi tối, Vạn Dục Ninh ôm đầu gối co ro ngồi trên giường lớn. Đã mấy ngày trôi qua rồi, nhưng cô ta vẫn còn hốt hoảng sợ hãi như cũ, tựa như cảnh tượng ngày hôm đó mới vừa mới diễn ra ở ngay trước mắt cô ta.
Phương Thịnh biết cô ta bị doạ sợ, hơn nữa Tưởng Viễn Chu lại tự mình ra tay, nhất định là điều đó cũng tác động tới Vạn Dục Ninh.
Anh bảo Vạn Dục Ninh tự nhốt mình ở trong phòng suốt cả ngày. Đối với hai vợ chồng nhà họ Vạn bên kia, anh chỉ nói rằng tâm tình của cô ta không tốt, không muốn ra ngoài. Về phần người giúp việc ở bên này, cùng lắm Phương Thịnh chỉ cho phép bọn họ bưng đồ ăn lên mà thôi, ngay cả A Mai gọi điện thoại tới nói muốn đến thăm, cũng bị Phương Thịnh khéo léo từ chối.
Người đàn ông vươn tay ra nắm lấy bả vai của cô ta, "nếu đã sợ như vậy rồi thì đừng đi ra ngoài nữa, sau này cứ ở trong nhà đi."
"anh ở bên cạnh em nhiều hơn nữa được không ?"
"được."Phương Thịnh ôm cô ta vào trong lòng, "em cứ ngủ không yên giấc như vậy, để anh đi rót cho em ly sữa tươi."
"vâng."
Phương Thịnh bước xuống lầu, dặn dò người giúp việc ở bên cạnh, "hâm sữa xong chưa ?"
"hâm xong rồi, theo lời dặn của ngài cho thêm chút mật ong."Người giúp việc bưng sữa tươi đưa cho Phương Thịnh.
Người đàn ông nhận lấy rồi đi lên lầu. Bước tới trước cửa phòng ngủ, anh lôi một chai thuốc ra từ trong túi, lấy một viên ra nghiền nát rồi đổ vào trong cái ly, sau đó đảo đảo lắc lắc mấy cái.Vạn Dục Ninh ngược lại rất nghe lời, Phương Thịnh đưa cho cô ta ly sữa tươi, cô ta liền ngoan ngoãn uống hết sạch.
Một tháng sau, vết thương của Hứa Tình Thâm mới được coi là lành hẳn hoàn toàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)