Lão Bạch so với Tưởng Viễn Chu còn phản ứng nhanh hơn, anh ta dang tay ra che chắn ở trước mặt, "Tưởng tiên sinh, cẩn thận !".
Hứa Tình Thâm còn chưa mất hẳn ý thức, chỉ cảm thấy chân đau đến mức không chịu nổi. Lúc đó cảm giác đầu tiên của cô là, may quá, vẫn chưa chết.
Chẳng qua là cơn đau đớn chỉ trong khoảnh khắc liền lan tràn ra khắp nơi trên người, ngay cả rên cũng không rên nổi, tầm mắt mơ mơ màng màng, dường như cô còn nghe thấy được ba chữ ' Tưởng tiên sinh '.
Ánh mắt của lão Bạch nhìn về phía cô, sau khi trông thấy rõ ràng khuôn mặt của người vừa bị ngã, cánh tay kia mới từ từ thu lại.
Tưởng Viễn Chu ngồi xổm xuống, không dám chạm vào người cô, "Hứa Tình Thâm".
Cô đưa tay ra, chỉ là không còn chút sức lực nào cả. Trong nháy mắt khi cánh tay vừa buông thõng xuống thì Tưởng Viễn Chu lại nhanh chóng bắt lại. Anh trông thấy trên tay của cô có dính máu. Tưởng Viễn Chu nhìn kỹ tay phải của cô, sau đó lại nhìn thử sang tay trái. May quá, cả mười ngón tay của cô vẫn còn đủ hết.
Tưởng Viễn Chu vỗ vỗ vào mặt của cô, vươn tay ra định ẵm cô dậy. Lão Bạch liền vội vàng ngăn cản lại, "Tưởng tiên sinh, tốt nhất đừng đụng chạm lung tung, hay là cứ chờ xe cứu thương đến đi."
Tưởng Viễn Chu vòng cánh tay ra sau lưng Hứa Tình Thâm. Cô đau đến mức kêu lên thành tiếng. Khônh ít người đang ngồi trong quán cà phê ở bên cạnh cũng đổ xô ra vây xem. Hứa Tình Thâm hoảng hốt nhìn kỹ người đang ở trước mặt. Thì ra Tưởng Viễn Chu đã thật sự quay trở về rồi.
"Minh Xuyên, em trai của tôi..."
"Minh Xuyên... Mau chóng đi tìm nó, nối lại..."
"yên tâm đi, nhất định sẽ tìm được Minh Xuyên trở về."
Lão Bạch cúi người xuống nhặt cái hộp giấy dưới mặt đất lên. Tưởng Viễn Chu cởi áo khoác ra phủ lên người Hứa Tình Thâm, "có lạnh không ?"
"không lạnh", Hứa Tình Thâm cuộn người nằm im ở đó không dám động đậy, "chỉ là đau quá đi."
Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu lên nhìn về phía căn phòng ở trên lầu, vừa khéo có một người đàn ông thò đầu ra. Anh mắt của anh lập tức trở nên lạnh lẽo, hiện đầy sát khí, "lão Bạch."
"Tưởng tiên sinh yên tâm đi, người ở trong phòng một tên cũng chạy không thoát đâu."
Vạn Dục Ninh đứng ngây ra ở tại chỗ. Tình huống này hoàn toàn khác hẳn so với những gì mà cô ta đã tưởng tượng ở trong đầu, "sao, thế nào rồi ?""Vạn tiểu thư, hình như Tưởng tiên sinh tới."
"anh nói cái gì ?"Vạn Dục Ninh vô cùng kinh hãi.
"làm sao bây giờ ? Không phải nói Tưởng tiên sinh ra nước ngoài rồi sao ?"
Vạn Dục Ninh ôm lấy bả vai của mình. Cô ta đột nhiên cầm túi bước nhanh đi ra ngoài. Mới vừa giơ tay định mở cửa, cô ta liền trông thấy mấy người đàn ông xa lạ đang đứng ở bên ngoài. Chờ sau khi Vạn Dục Ninh bước ra khỏi cửa, mấy người kia lập tức xông vào. Một người trong đó quay sang nói với Vạn Dục Ninh, "Vạn tiểu thư, chúng tôi đưa cô xuống lầu."
"các người là ai ? Tránh ra !"
"xin mời."
Vạn Dục Ninh bị đưa xuống lầu. Bước ra khỏi cửa chính của khách sạn, xa xa cô ta trông thấy Tưởng Viễn Chu đang ngồi xổm ở trước mặt Hứa Tình Thâm. Thật ra Vạn Dục Ninh trông cũng không hề khá hơn là bao, máu dính đầy khắp cả người. Cô ta tránh khỏi sự kiềm chế của người ở bên cạnh, bước nhanh tới phía trước, "Viễn Chu !"
Người đàn ông vừa quay đầu lại, cư nhiên nhìn thấy một mảng đỏ thẫm ở trước ngực Vạn Dục Ninh, vết thương trên cần cổ trông cũng rất đáng sợ. Vạn Dục Ninh buông tay ra, vết thương của cô ta cũng không nhẹ, máu tươi vẫn còn đang chảy ra từ nơi đó.
Hứa Tình Thâm đang nằm trên mặt đất há to miệng thở dốc. Mặt mũi của Tưởng Viễn Chu vô cùng hung ác, tầm mắt dứt khoát bắn thẳng về phía Vạn Dục Ninh, "ngón tay của Hứa Minh Xuyên là do em cắt à ?"
"không, không phải em."Vạn Dục Ninh vội vàng lên tiếng phủ nhận.
"vậy là ai ?"
Vẻ mặt của Vạn Dục Ninh rất hốt hoảng. Hứa Tình Thâm nâng tầm mắt lên, nhìn cô ta lúc này, tay chân luống cuống, tựa như đứa bé làm sai chuyện, "em cũng không biết nữa."
"em không biết ư ?"Tưởng Viễn Chu cất tiếng nói lạnh lùng tàn khốc. Ánh nắng mặt trời vào buổi trưa rất gay gắt, chiếu lên toàn thân đang dính đầy máu của Vạn Dục Ninh, "bây giờ anh cũng không muốn nghe em giải thích nữa."
"Viễn Chu, là cô ta biến thành em như vậy."Vạn Dục Ninh giơ tay chỉ về phía Hứa Tình Thâm.
Âm thanh âm của xe cứu thương đang truyền tới từ xa đến gần. Trên trán của Hứa Tình Thâm toát đầy mồ hôi mịn, cô cungc không còn chút sức lực nào để giằng co với Vạn Dục Ninh nữa. Đôi môi cô mấp máy vài cái. Tưởng Viễn Chu quỳ một gối xuống, áp tai lại gần miệng cô, "muốn nói gì ?"
"Minh Xuyên...... mau chóng tìm về sớm, càng nhanh càng tốt, nếu không ngón tay của nó......"
"anh biết rồi, "Tưởng Viễn Chu nắm lấy tay của Hứa Tình Thâm, "đừng nói chuyện nữa."
Chiếc xe cứu thương chạy đến trước mặt, nhân viên y tế bước xuống nhanh chóng đưa Hứa Tình Thâm lên xe. Lão Bạch sai người lôi hai người đàn ông kia đi, sau đó quay sang nhìn nhìn Vạn Dục Ninh, "Tưởng tiên sinh, Vạn tiểu thư thì làm sao bây giờ ?""trước tiên anh cứ tìm bằng được Hứa Minh Xuyên cho tôi."
"dạ."
Tưởng Viễn Chu đi tới trước xe cứu thương. Vạn Dục Ninh che cổ, sắc mặt trắng bệch. Tưởng Viễn Chu quay đầu lại liếc nhìn cô ta.
Vạn Dục Ninh không tự chủ được liền bước tới, "Viễn Chu, em thật sự không hề làm gì Hứa Tình Thâm cả. Anh có thể hỏi thử cô ta mà...... Vết thương trên người em......"
Bây giờ Tưởng Viễn Chu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới những chuyện này nữa, anh bước lên theo xe cứu thương rời đi.
Hứa Tình Thâm được đưa về Tinh Cảng, trong suốt quá trình làm kiểm tra tổng quát toàn thân, Tưởng Viễn Chu luôn ở bên cạnh cô.
Trước tiên Vạn Dục Ninh liền gọi điện thoại cho A Mai. Cô ta nghe xong liền kinh hoảng tái mặt, bảo Vạn Dục Ninh nhanh chóng tới bệnh viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
