Hứa Tình Thâm dựa vào lưng ghế chỗ phụ lái, liếc nhìn Tưởng Viễn Chu ở bên cạnh, "tại sao hôm nay lại tự mình lái xe vậy ?"
"mới đổi xe, lái thử một chút xem sao."Ánh mắt của Tưởng Viễn Chu chạm tới sự mệt mỏi trên khuôn mặt của Hứa Tình Thâm, "không phải ba em đã thoát khỏi nguy hiểm rồi sao ? Còn buồn bã khổ sở như vậy làm gì ?"
"tôi so với ai khác cũng là kẻ rõ ràng nhất, cách làm này của mẹ tôi là không đúng, thế nhưng tôi so với ai khác cũng là kẻ bất lực nhất."Hứa Tình Thâm kéo kéo khóe miệng mỉm cười tự giễu, "bởi vậy người ta mới nói, tiền không mua được tất cả, nhưng không có tiền thì không có tất cả."
"không có ai trách em đâu, ngược lại, nếu em không thèm để ý đến sự sống chết của người thân thì dù cho em có danh dự cao đến mức nào đi chăng nữa cũng vô ích......"
Hứa Tình Thâm nghiêng người qua, chìa gương mặt xinh đẹp của mình tới gần Tưởng Viễn Chu, "Tưởng tiên sinh thật đúng là có tấm lòng Bồ Tát, không chỉ muốn tôi tiêu tiền mà còn phải tiêu tiền một cách thật thoải mái cơ."
Ngón ta của người đàn ông khều cằm của cô lên."không được gọi anh là Tưởng tiên sinh nữa, gọi tên anh đi."
"Tưởng Viễn Chu ?"
"ừ, êm tai hơn nhiều rồi đấy."
"vâng."
Hứa Tình Thâm ghé về nhà họ Hứa trước, ngày mai còn phải mang đồ đạc tới bệnh viện, bà cụ ở nhà đã thu dọn xong xuôi hết rồi.
Một chiếc Land Rover dừng lại ở đối diện khu nhà của Hứa Tình Thâm, kính xe được kéo lên che chắn vô cùng kín đáo tạo ra một không gian riêng biệt. Phương Thịnh đang ngồi trong xe. Trước cổng khu chung cư, cây hoa ngọc lan kia đã được trồng từ rất lâu rồi, nó đã chứng kiến tuổi thanh xuân trải qua vội vã của anh và Hứa Tình Thâm, cùng với cuộc tình nửa đường bất hạnh mà chết non ấy.
Anh nhớ có một năm, anh leo lên cây hái hoa tặng cho Hứa Tình Thâm, lúc nhảy xuống còn bị sảy chân trượt ngã. Phương Thịnh giơ bàn tay lên, dường như mùi thơm của hoa ngọc lan năm ấy vẫn còn đang phảng phất lượn quanh trên đầu ngón tay anh.
Hứa Tình Thâm nhanh chóng xách đồ đạc đi xuống lầu. Tưởng Viễn Chu mở cửa xe cho cô. Rất nhanh, hai người liền bước lên xe rời đi.
Phương Thịnh ngồi ở chỗ tài xế, bỗng nhiên có chút mê man trong chốc lát. Anh không biết mình nên đi đâu, còn có thể đi về đâu ?
Tựa như ma xui quỷ khiến, anh lại phát động cơ chạy theo bọn họ. Kể từ sau khi kết hôn với Vạn Dục Ninh cho tới nay, Phương Thịnh càng thêm một giây cũng không dám đến gần Hứa Tình Thâm. Mặc dù bọn họ đang ở trong cùng một thành phố, nhưng mỗi khi không có cô ở bên cạnh, nỗi nhớ da diết tận sâu trong trái tim lại hành hạ tra tấn anh đến mức gần như mất cả nhận thức ngày đêm.Âm thầm chạy theo chỉ là một hành động theo bản năng.
Chiếc xe chạy thẳng về Cửu Long Thương. Mà đằng sau chiếc xe của Phương Thịnh, còn có một chiếc xe khác đang bám theo.
Chạy đến ngã tư, đèn đỏ vừa tắt, chiếc xe của Tưởng Viễn Chu chạy tới đầu tiên. Phương Thịnh đốt điếu thuốc lá, hạ kính xe xuống. Một tên đang thò đầu ra khỏi chiếc Volkswagen cầm máy ảnh lên bắt đầu chụp lia lịa.
Tưởng Viễn Chu giảm tốc độ xuống. Chiếc Volkswagen thấy vậy, vượt lên trước đầu xe của Phương Thịnh.
"sao vậy ?"Ở đây không bị kẹt xe, theo lý mà nói không cần phải chạy chậm như thế.
"không sao cả."Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, đột nhiên đạp chân ga tăng tốc. Trông thấy chiếc xe đằng sau cũng lập tức nhanh chóng bám sát theo, anh lại giảm tốc độ xuống.
Hứa Tình Thâm phát hiện ra có gì đó không ổn, nhìn vào gương chiếu hậu, "có người theo dõi à ?"
"em ngồi yên đi."
Trước mặt có biển cấm quay đầu xe. Tưởng Viễn Chu đang chạy trong làn đường dành cho ô tô lại đột nhiên đảo tay lái, thân xe thiếu chút nữa thì sượt qua hàng rào chắn. Anh đạp chân ga, chiếc xe ở đằng sau căn bản không kịp tránh né nữa, chỉ có thể đạp thắng xe dừng lại.
Tưởng Viễn Chu mở cửa xe ra bước xuống, đi tới chỗ điều khiển của chiếc xe đối phương, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên kính cửa sổ.
Tài xế ngoan ngoãn hạ cửa sổ xe xuống, "có, có chuyện gì sao ?"
Tưởng Viễn Chu xoè bàn tay ra, "hình chụp được đâu rồi, lấy ra đây."
"tôi không biết anh đang nói cái gì cả."
"biết tôi là ai không ?"
"không, không biết."
Người đàn ông tựa như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, cong khóe miệng lên, "ở Đông Thành này mà cậu dám nói cậu không biết tôi là ai, có phải con mắt chó của cậu mù rồi không ?"
Sắc mặt của đối phương quả thật rất khó coi. Tưởng Viễn Chu mất kiên nhẫn nhìn về phía tên còn lại đang ngồi ở chỗ cạnh tài xế, "đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai, lấy ra đây."
Hai người quay sang nhìn nhau, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn làm theo. Một tên lấy máy ảnh ra đưa cho anh, "không chụp được cái gì có giá trị cả, Tưởng tiên sinh đừng tức giận."
Tưởng Viễn Chu nhận lấy rồi mở ra xem, quả thật chẳng có gì cả, cũng chỉ có mấy tấm ảnh chụp nghiêng vớ va vớ vẩn, "ai bảo các cậu chụp lén ?"
"không dám dối gạt ngài, chúng tôi là phóng viên......"
Tưởng Viễn Chu giơ tay lên, ném mạnh chiếc máy ảnh xuống đất. Bàn tay anh vỗ nhẹ lên cửa xe, sau đó giơ ngón trỏ lên chỉ chỉ vào hai người, "còn dám đi theo nữa thì tự gánh lấy hậu quả."Ở cách đó không xa, Phương Thịnh trông thấy cảnh tượng này liền rẽ qua hướng khác mà rời đi.
Người đàn ông lái xe quay sang nhìn đồng bọn ở bên cạnh, "thế là đi tong cái máy ảnh rồi à ? Nó chính là cần câu cơm của tôi đấy."
"cậu dám làm thì dám chịu đi. Ở Đông Thành này ai dám chọc vào vị đại gia ấy chứ ?"
Hai người đành phải thất thểu quay trở về báo cáo kết quả làm việc, đưa cho A Mai một chiếc máy ảnh khác, "trong này cũng có mấy tấm hình, nhưng cũng chẳng có giá trị là bao."
A Mai nhận lấy rồi lật xem, đột nhiên trông thấy một tấm hình chụp nửa mặt vô cùng rõ ràng. Ngón tay của cô ta lướt qua gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, "tấm này chụp lúc nào đây ?"
Người đàn ông bước tới trước liếc nhìn, "ở đoạn đường Tây Nam, trong lúc đang chụp Tưởng tiên sinh thì không cẩn thận để lọt vào ống kính."
"người ngồi trong chiếc xe này cũng đang ở đó à ?"
"vâng, tôi có chút ấn tượng. Cô xem nè, tôi còn chụp được cả chiếc xe của anh ta nữa."
A Mai liếc mắt một cái liền có thể nhận ra được ngay đó là Phương Thịnh. Cô ta cũng biết chuyện giữa anh và Hứa Tình Thâm. Phương Thịnh chạy tới đoạn đường này hiển nhiên là không phải trở về nhà họ Vạn. Vậy anh đang làm gì đây ?
Sáng sớm hôm sau Hứa Tình Thâm đã chạy tới bệnh viện rồi, mang theo vài bộ quần áo để tắm giặt. Tối hôm qua Hứa Minh Xuyên cũng tới, lúc này mới vừa quay về nhà.
Ý thức của Hứa Vượng rất tỉnh táo, chỉ là phải nằm yên không thể động đậy. Thấy con gái bước vào, đôi môi của ông mấp máy hai cái, "Tình Thâm, đến sớm vậy ?"
"ba, ba cảm thấy thế nào rồi ?"
"cũng ổn."Hứa Vượng đang nằm nhưng lại cảm thấy khó chịu, khẽ cau mày, "con thuê người chăm bệnh làm gì, rất tốn kém đấy."
"một mình mẹ cũng không thể chăm sóc chu đáo cho ba được đâu. Lát nữa con còn phải đi làm, nhưng đến giờ nghỉ con sẽ tranh thủ ghé qua thăm ba."
Hứa Vượng khẽ nắm lấy tay của con gái, "Tình Thâm, chuyện chi phí nằm viện, mẹ con nói không cần làm phiền con nữa, có thật vậy không ?"
Hứa Tình Thâm cúi người xuống, gật đầu."vâng, tiền là của mẹ bỏ ra đấy."
"vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
