*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Quyển 2 - Trao cho Hứa Tình Thâm
( đặc sắc phải xem )
Vạn Hâm Tằng thấy vậy, quát lên chói tai, "nhốt lại !"
"chị ——"
Hứa Minh Xuyên bị đè nghiến trên mặt bàn không thể động đậy. Hứa Tình Thâm thấy hai người đàn ông cao lớn bước tới. Một người trong số đó đứng chặn lại tầm mắt của cô. Gần như tất cả mọi người trong buổi tiệc cưới đều xúm lại vây xem.
Cô bị đối phương giữ chặt lấy bả vai, lôi thẳng đến một căn phòng.
Hứa Tình Thâm và Hứa Minh Xuyên bị một sức lực mạnh mẽ đẩy tới phía trước. Bước chân của Hứa Tình Thâm lảo đảo thiếu chút nữa thì bị ngã nhào. Cô giơ tay lên vịn vào vách tường. Trong căn phòng rộng rãi, mọi người lần lượt bước vào. Sắc mặt của Vạn Hâm Tằng vô cùng tăm tối, tựa như đang bị mây đen bao phủ.
Tưởng Viễn Chu ngồi xuống một cái ghế ở trong phòng, lão Bạch liền đứng ở ngay bên cạnh.
Vạn Hâm Tằng kéo một người ở bên cạnh qua, "cậu ra ngoài lo vụ tiệc cưới trước đi."
"dạ."
Vạn Hâm Tằng đã sốt ruột đến mức cứ đi tới đi lui. Thấy Tưởng Viễn Chu không nói câu nào, Vạn Hâm Tằng lên tiếng trước, "Viễn Chu, lần này cháu sẽ không bao che cho cô ta nữa đấy chứ ?"
Dáng vẻ của Tưởng Viễn Chu tựa như đang ngây ngẩn, hai ngón tay thon dài đang nghịch chiếc bật lửa mạ vàng, trên người là một bộ vest màu đen được may thủ công càng làm tăng thêm vẻ nặng nề u tối, đè nén đến mức hô hấp của Hứa Tình Thâm cũng lúc sâu lúc cạn.
"tôi...... tôi đã khai ra tất cả rồi, tôi thật sự không có làm gì nữa hết."Hứa Minh Xuyên kéo Hứa Tình Thâm ra sau lưng mình. Mặc dù rất sợ hãi nhưng cậu vẫn ưỡn ngực thẳng lưng che chở cho chị của mình.
Vạn Hâm Tằng nháy mắt ra hiệu cho tên bảo vệ đang đứng ở bên cạnh. Người đàn ông cao to lực lưỡng sải bước tiến tới, vung nắm tay lên đấm thẳng vào mặt của Hứa Minh Xuyên. Hứa Tình Thâm vừa định kêu lên : cẩn thận, cậu em trai đang đứng trước mặt liền bị ngã nhào ra phía sau.
Cô gắng gượng đỡ lấy cậu. Hứa Minh Xuyên ôm mặt ngã xuống sàn nhà, máu tươi chảy ồ ạt qua từng kẽ ngón tay.
"Minh Xuyên !"
Nơi khóe mắt của Tưởng Viễn Chu tràn ngập vẻ thờ ơ hờ hững, tầm mắt liếc xuống hai người đang ngã trên sàn nhà, "tốt nhất các người nên cầu nguyện cho Vạn Dục Ninh có thể giữ được đứa bé."
Hứa Tình Thâm đỡ em trai ngồi dậy, "Minh Xuyên, em không sao chứ ?"
Hứa Minh Xuyên bị đánh cho một cú choáng váng hết cả đầu, hình ảnh của người trước mặt cũng không nhìn thấy rõ ràng, "chị, chúng ta có thể chết ở đây không ?""nói gở cái gì đấy ?"
Sắc mặt của Vạn Hâm Tằng vô cùng nóng nảy, ngồi phịch xuống ghế sa lon. Ông ta chỉ có duy nhất một đứa con gái này mà thôi. Đây chính là bảo bối mà ông đã nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay từ nhỏ đến lớn.
Vạn Dục Ninh được đưa đến bệnh viện, nhưng tóm lại vẫn là quá muộn.
Trưởng khoa phụ sản lắc đầu bước ra, "sảy thai rồi."
Vạn phu nhân ở bên cạnh sao có thể chấp nhận được chuyện này, đôi chân mang giày cao gót lảo đảo mấy bước, thiếu chút nữa thì bị ngã nhào, "làm sao có thể như vậy được chứ ? Hôm nay là ngày lành tháng tốt, là ngày con gái của tôi kết hôn mà."
Phương Thịnh không nói câu nào, nhấc chân lên bước vào trong phòng.
Vạn Dục Ninh đang nằm trên giường bệnh, hai tay ôm mặt khóc lóc. Phương Thịnh bước tới kéo tay của cô ta xuống, "đừng khóc nữa, quay đi quay lại sẽ khóc hỏng cả mắt đấy."
"Phương Thịnh, thật xin lỗi, em không thể giữ được con của chúng ta."
Người đàn ông ngồi xuống mép giường, cúi người xuống ôm cô ta vào trong lòng, "đứa bé này không có duyên phận với chúng ta, sau này sẽ còn có cơ hội khác mà, đừng khóc nữa."
Vạn phu nhân từ bên ngoài bước vào, trông thấy Phương Thịnh ân cần chăm sóc như vậy, trong lòng đương nhiên cũng được an ủi. Bà ta mang đôi mắt đỏ ửng bước tới trước giường bệnh, "Dục Ninh à, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy ? Tại sao con lại bị ngã xuống đất ?"
Vạn Dục Ninh cứ khóc nức nở mãi không thôi, cũng không dám nâng tầm mắt lên nhìn Phương Thịnh. A Mai cũng đang đứng ở bên cạnh giường bệnh, nhưng rốt cuộc Vạn Dục Ninh cũng không thể nói ra được rằng là do chính mình không cẩn thận nên mới làm hại đứa bé bị mất đi.
Trong tiệc cưới đông người như thế, tất cả đều nhìn thấy hết thảy.
Cô ta nằm lại xuống giường bệnh, bàn tay đè chặt lên bụng của mình, "chính là do thằng em của Hứa Tình Thâm làm hại. Lúc đó nó mời rượu con, con uống được một ngụm liền bị sặc đến mức cả người cũng đứng không vững, vừa ngã nhào xuống đất thì bụng con liền đau đến xuyên tim. Mẹ, cháu trai của mẹ cứ như vậy mà mất đi !"
Vạn phu nhân làm sao có thể nghe được những lời như thế, bà ta vội vàng dặn dò Phương Thịnh mấy câu, "Phương Thịnh, chuyện ở bệnh viện giao cho con, mẹ còn phải quay trở về một chuyến."
"mẹ, mẹ cứ yên tâm đi đi."
Vạn phu nhân vừa rời khỏi phòng bệnh, liền run rẩy lấy điện thoại di động ra gọi cho Vạn Hâm Tằng.
Tại khách sạn, trong một căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, ngay cả âm thanh của một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy được, đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên khiến cho người ta giật cả mình. Bả vai của Hứa Tình Thâm khẽ run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn về phía Vạn Hâm Tằng.Vạn Hâm Tằng liếc nhìn tên người gọi tới hiển thị trên màn hình, giơ tay lên khẽ lau trán, sau đó bắt máy.
"ông xã......"Ở đầu bên kia, giọng nói của Vạn phu nhân rõ ràng mang theo nức nở, "đứa bé của Dục Ninh không còn nữa rồi, chính là do bọn chúng làm hại mà mất."
Tưởng Viễn Chu ngồi khá gần ông ta, vừa nghe thấy tiếng khóc kia thì đã biết chuyện gì xảy ra rồi.
Vạn Hâm Tằng đã tức giận đến mức lồng ngực cũng phập phồng dồn dập. Ông ta lập tức ngắt cuộc gọi, trong miệng chỉ thét lên một chữ, "đánh !"
Lúc này Hứa Tình Thâm lại phản ứng cực kỳ nhanh chóng. Cô đẩy ngã Hứa Minh Xuyên, bản thân mình còn chưa kịp đứng dậy, liền bị đá cho một phát ngay giữa bả vai, cả người cô lập tức ngã nhào ra phía sau. Những kẻ này đều là bảo vệ chuyên nghiệp, sức lực thân thể vô cùng mạnh mẽ cường tráng. Hứa Tình Thâm ngã lăn ra đó không thể bò dậy nổi. Hứa Minh Xuyên vừa trông thấy vậy, lập tức dùng thân mình nằm đè lên che cho cô.
"chuyện này không có liên quan gì đến chị của tôi hết, các người thả chị ấy ra đi......"
Giày da cứng rắn bổ về phía cậu hết đạp rồi lại đá, từng trận âm thanh nặng nề trầm đục truyền vào trong tai Hứa Tình Thâm. Cô trông thấy khóe miệng của Hứa Minh Xuyên bị đá trúng, máu đang từ trong đó chảy ra ngoài.
Cô kinh hoảng cuống cuồng hét lên, "đừng đánh, đừng đánh nữa."
Giọng nói yếu ớt rất hiển nhiên là bị át đi mất. Lão Bạch rũ mắt xuống, tầm mắt dừng lại trên người của Tưởng Viễn Chu. Anh ta vểnh tai lên, chỉ sợ bỏ lỡ mất câu nói ' dừng tay lại ' của người đàn ông.
Thế nhưng Tưởng Viễn Chu lại hiển nhiên không hề làm như thế. Anh vẫn ngồi yên ở đó, dường như đang hoà mình vào trong bóng đêm ở bên ngoài.
Trong miệng Hứa Minh Xuyên vẫn còn đang liên tục giải thích, "tôi thật sự không có hại cô ta. Các người có thể báo cảnh sát để điều tra rõ sự việc mà. Cô ta bị sảy thai chính là do bản thân cô ta có vấn đề......"
"đánh chết nó cho ta !"Vạn Hâm Tằng tựa như bị đổ thêm dầu vào lửa giận, lập tức bùng nổ.
Lúc này, một loạt tiếng chuông cửa lại đột ngột vang lên.
Miệng của Hứa Minh Xuyên đặc biệt cứng rắn, nghiến răng lại, từng câu từng chữ phát ra từ trong khe hở giữa hai hàm răng, "các người đánh chết oan chúng tôi để trút giận, không sợ gặp phải quả báo sao ?"
Tiếng chuông cửa vẫn còn đang tiếp tục truyền tới. Vạn Hâm Tằng không thể kiên nhẫn được nữa liền ra hiệu sai người bước ra mở cửa.
Người kia bước ra ngoài nói đôi câu, sau đó quay vào lại, "là Tưởng tiểu thư."
Mí mắt của Vạn Hâm Tằng hơi chớp nhẹ, "bà ấy vào đây làm gì nhỉ ? Quản gia đâu, bảo quản gia sắp xếp người đưa Tưởng tiểu thư trở về đi."Trên khuôn mặt của Tưởng Viễn Chu cuối cùng đã có biểu cảm. Anh đứng dậy, ánh mắt của Hứa Tình Thâm liếc qua trông thấy đôi chân thon dài thẳng tắp của anh. Cô biết rằng nếu đêm nay đã rơi vào trong tay những người này rồi, cô chỉ có thể dựa vào một mình Tưởng Viễn Chu mà thôi.
Cô đẩy Hứa Minh Xuyên đang che chắn ở trước mặt ra, đứng dậy định bò qua đó, nhưng những kẻ ở bên canh sao có thể để cho cô được như ý nguyện, một người đàn ông nắm chặt bả vai của cô kéo trở lại, Hứa Tình Thâm tuyệt vọng kêu lên, "Tưởng Viễn Chu, anh thật sự mặc kệ tôi sao ?"
Người đàn ông bước tới trước cửa, cũng không thèm liếc nhìn Hứa Tình Thâm lấy một cái, bàn tay của anh dừng lại trên tay nắm cửa, "ngừng lại đi, tai của dì của tôi không phải dùng để nghe thấy những âm thanh gào khóc rên rỉ này."
Vạn Hâm Tằng khoát tay, cho hai chị em nhà họ Hứa một cơ hội để thở dốc.
Tưởng Viễn Chu mở cửa bước ra, trông thấy Tưởng Tuỳ Vân đang đứng một mình ở bên ngoài. Anh tiện tay đóng cửa lại, "dì, sao dì lại tới đây ?"
"Hứa tiểu thư đang ở trong đó à ?"
Tưởng Viễn Chu khẽ nắm lấy đầu vai của bà, "tối nay quả thật là vô cùng rối loạn, dì đừng đứng đợi ở đây nữa, trở về nhà đi."
"Hứa tiểu thư và em trai của cô ấy thế nào rồi ?"
"đứa bé của Vạn nha đầu mất rồi, vấn đề này tương đối khó giải quyết."
Tưởng Tuỳ Vân vô cùng kinh hãi, cau mày nói, "nhìn hai chị em nhà kia cũng không giống như loại người có thể làm ra được chuyện như vậy."
"mặc kệ có phải là do bọn họ làm hay không, Vạn Dục Ninh bị sảy thai đã là sự thật. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào đây, chính miệng con bé lại còn nói rằng mình là người bị hại. Nhà họ Vạn sẽ lôi chuyện này ra tra cho đến nơi đến chốn, nếu không làm như vậy, chẳng phải là tự vả vào mặt của mình hay sao ?"
"nếu tối nay Hứa tiểu thư xảy ra chuyện gì, lòng dì sẽ bất an cả đời."
Ngón tay của Tưởng Viễn Chu khẽ vuốt ve đầu vai của bà, "nếu tối nay người của nhà họ Vạn không trút ra được cơn giận này, về sau nhà họ Hứa cũng khó mà sống qua ngày được."
"không phải còn có cháu sao ?"Vẻ mặt của Tưởng Tuỳ Vân rất lo lắng, nơi cổ họng hình như đang bị nghẹn, ho nhẹ hai tiếng, "dì không tin cháu không gánh vác nổi một nhà họ Hứa."
"Vạn Dục Ninh sảy thai, đây không phải là chuyện nhỏ. Nếu cháu mang hai chị em nhà họ Hứa rời đi một cách dễ dàng, hai nhà Tưởng - Vạn sẽ phải trở mặt với nhau."
Tưởng Tuỳ Vân ngẩn người ra. Vạn Dục Ninh cũng là đứa bé mà bà đã nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, mặc dù bình thường kiêu căng cậy quyền cậy thế, nhưng con bé vẫn luôn đối xử với bà rất tốt, biết sức khoẻ của bà không ổn, được cái gì ăn ngon xài tốt cũng đều đem đến nhà họ Tưởng đầu tiên.
Bây giờ đứa bé trong bụng còn chưa thành hình cứ thế nói mất là lập tức mất luôn, lại còn là ngay trong ngày cưới của chính mình nữa......
Chân mày của Tưởng Tuỳ Vân cau lại đầy vẻ lo lắng buồn thương. Tưởng Viễn Chu thấy vậy, dùng hai tay ngón cái khẽ vuốt chân mày của bà, "được rồi mà, gương mặt vẫn luôn được chăm sóc tốt như vậy, lần này nếp nhăn cũng hiện ra rồi."
Tưởng Viễn Chu ngẩng đầu lên lần nữa, trông thấy tài xế của nhà họ Tưởng đang từ xa chạy tới, "dì ơi, dì trở về nhà trước đi, nhất định là ba con đã không thể chờ đợi được nữa rồi."
Tài xế bước tới trước mặt. Tưởng Viễn Chu nhẹ giọng dặn dò anh ta, "đưa dì của tôi trở về đi, trên đường nhớ lái xe chậm một chút."
"dạ."
Tưởng Tuỳ Vân vừa nhấc chân lên, lại không yên tâm quay sang Tưởng Viễn Chu nói, "Viễn Chu, cháu phải nhớ giữ chừng mực đấy."
"vâng."
Lão Bạch ở bên trong mở cửa ra. Tưởng Viễn Chu xoay người lại bước vào trong phòng, ánh mắt lướt qua hai bóng dáng đang ở dưới đất. Hứa Minh Xuyên đang nằm bò trên sàn nhà, thỉnh thoảng lại nhúc nhích. Hứa Tình Thâm ngồi ở bên cạnh cậu, bả vai bị người đàn ông bên cạnh đè chặt, tóc rũ xuống ở bên tai, đôi mắt trong suốt mà vô thần.
Tưởng Viễn Chu ngồi lại xuống chỗ cũ, vắt chéo một chân dài lên, lúc này mới nhìn về phía Vạn Hâm Tằng đang ngồi ở đối diện, "bác Vạn, bác chuẩn bị xử lý bọn họ như thế nào ?"
"một mạng đền một mạng."
Đôi mắt hạnh của Hứa Tình Thâm trợn tròn lên, trong mắt lộ ra vẻ khó tin. Tưởng Viễn Chu liếc nhìn hai chị em, "chuyện này không đến nỗi phải làm thế.""Viễn Chu, chuyện này bác hy vọng cháu đừng nhúng tay vào. Hai nhà Tưởng Vạn chúng ta có giao tình như thế nào, cháu là người rõ ràng nhất. Mặc dù chuyện giữa cháu và Dục Ninh không có kết quả, nhưng bác không tin một người phụ nữ lạ mặt giữa đường xông ra lại có thể khiến cho cháu phải đánh đổi lớn như vậy. Chuyện tiệc đính hôn, nhà họ Vạn của bác đã bị mất hết mặt mũi rồi. Lần này lỗi không phải do Dục Ninh gây ra, cháu hẳn cũng đã nhìn thấy hết toàn bộ quá trình."
"bác Vạn, có một số việc nên giải quyết như thế nào thì cứ giải quyết như thế ấy. Dù cho có như thế nào đi chăng nữa thì cũng không nên để xảy ra án mạng."Tưởng Viễn Chu ngồi ở đó, khí thế mạnh mẽ oai phong, nhưng lại không hề hung hăng áp bức người khác.
"vậy cháu nói xem, nên giải quyết như thế nào ?"
"chuyện này không có liên quan gì đến Hứa Tình Thâm, cứ thả cô ấy ra trước đã."
Mi mắt của Hứa Tình Thâm hơi động đậy, ánh mắt ngây ngẩn dừng lại trên khuôn mặt của Tưởng Viễn Chu. Vạn Hâm Tằng cười lạnh, "cháu muốn nói rằng chuyện này là ý tưởng của một mình em trai cô ta ư ?"
"cậu ta cũng thừa nhận như vậy rồi mà."
"em trai cô ta và Dục Ninh lại không hề quen biết nhau, vì cái gì mà hãm hại con bé chứ ?"
Khoé mắt của Tưởng Viễn Chu toát ra vẻ lạnh lùng, "không quen biết, nhưng cũng có thể không ưa, lại nói chẳng qua cậu ta chỉ bỏ thêm mù tạt vào trong sữa tươi, không phải là thuốc độc."
Vạn Hâm Tằng nắm lấy tay ghế, sau đó siết chặt lại một chút, "Viễn Chu, nói đến cùng, cháu chỉ muốn bảo vệ người phụ nữ này mà thôi."
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng hai người ông một câu tôi một câu nói chuyện với nhau. Hứa Minh Xuyên chống nửa người trên ngồi dậy, bàn tay cậu ôm lấy ngực, tỏ vẻ đau đớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
