Trong thư phòng, một bóng hình cao lớn đứng trước cửa sổ, Hứa Tình Thâm đi vào, người đàn ông quay đầu lại, vóc người rất cao, ngũ quan được chạm khắc rất có lực độ, sống mũi cao thẳng, cô là động vật thị giác, cho nên thời khắc lần đầu nhìn thấy, đã cảm thấy Phó tiên sinh này dáng vẻ quá tốt, không giống như một người cần bác sĩ gia đình.
“Phó tiên sinh, đây là đến để phỏng vấn, cô ấy tên là...”
Người phụ nữ giới thiệu, đột nhiên quên mất tên của Hứa Tình Thâm, chị ta nhìn Hứa Tình Thâm một chút: “Cô, cô tên gì nhỉ?”
“Hứa Tình Thâm.”
“Đúng đúng, ngài nghe rồi đấy, tên rất hay.”
Một bên khóe miệng người đàn ông nhếch lên: “Sao tôi lại cảm thấy không được êm tai nhỉ, rất quê mùa.”
“Ấy...” Người phụ nữ lúng túng nhìn Hứa Tình Thâm một chút, nhưng cô cũng không cảm thấy gì cả: “Vậy anh có thể gọi tôi là bác sĩ Hứa.”
“Trước đây cô là bác sĩ?”
Tầm nhìn người đàn ông rơi xuống mặt cô, trong ánh mắt, càng nhìn càng thích thú, Hứa Tình Thâm chạm phải cái nhìn của anh đột ngột tránh đi, tựa như phát hiện ra điều gì đó. Hứa Tình Thâm bị nhìn chằm chăm cả người đều không được tự nhiên.
“Nếu là bác sĩ, tại sao lại muốn đến đây?”
“Anh đang kiểm tra hộ khẩu đấy ư?”
Người phụ nữ vừa nghe vậy, vội vội vàng vàng vỗ lên cánh tay Hứa Tình Thâm, ra hiệu cho cô đừng phát ngôn lung lung: “Phó tiên sinh, nếu không thì ngài kiểm tra cô ấy kiến thức chuyên môn đi?”
Trước đây chị cũng đã dẫn vài người đến phỏng vấn, còn không dám nói lại, đã trực tiếp bị từ chối rồi. Sau khi trở về người phụ nữ cũng đã nghiên cứu một phen, có phải vị Phó tiên sinh này thích kiểu xinh đẹp như hoa không nhỉ? Cái gì mà dung mạo khuynh quốc khuynh thành, vóc người hấp nhẫn ấy?
Vừa rồi chị đã len lén quan sát, một mình Hứa Tình Thâm thôi đã chiếm hết toàn bộ những phần kia.
Người đàn ông không lên tiếng, vẫn còn đang ngắm nghía Hứa Tình Thâm, cô cảm thấy càng lúc càng khó chịu, thậm chí đã bắt đầu nảy sinh suy nghĩ chùn bước, người đàn ông nhìn thấy được sự phòng bị trên khuôn mặt của cô, anh xoay người, đi đến cạnh bàn làm việc: “Chọn cô ấy đi.”
Khi Hứa Tình Thâm nghe vậy, còn cho rằng mình nghe nhầm. Người phụ nữ bên cạnh vui vẻ đập tay một cái: “Thật là tốt quá!”
“Một số vấn đề chi tiết, chị nói với cô ấy, ngày mai đến làm là được.”
“Được được được, không thành vấn đề.”
Người đàn ông ngồi vào trong ghế tựa, phất tay ra hiệu cho họ đi ra ngoài, Hứa Tình Thâm theo người phụ nữ xuống lầu, thay giày ra cửa, cho đến khi ra khỏi biệt thự, người phụ nữ mới dừng bước.
“Vận khí của cô rõ là tốt, Phó tiên sinh bắt bẻ ghê lắm, nhưng lần này lại không hề nói gì cả.”
“Vậy xin hỏi, bác sĩ gia đình cần làm những gì vậy?”
“Ngày mai cô đến sẽ biết.” Người phụ nữ dừng lại nói với Hứa Tình Thâm: “Có một số việc tôi nhất định phải nhắc nhở cô, Phó tiên sinh thích sạch sẽ chỉnh tề, nói cách khác, ngày mai sau khi cô đến làm việc, mỗi một vật đã chạm qua đều phải trả lại nguyên trạng.”
“Được.”
“Được.”
Đối với Hứa Tình Thâm mà nói, hiện tại có được công việc này, có thể để cô một lần nữa được làm bác sĩ, nên điều gì cũng đã đủ.
---
Cửu Long Thương.
Lăng Thời Ngâm xuống xe, nhà họ Lăng không một ai theo cô đến, đây cũng là ý của riêng cô.
Từ khi Tưởng Tùy Vân qua đời đến bây giờ, đã gần hai tháng, Tưởng Viễn Chu chưa từng đến nhà họ Lăng lấy một lần, càng không nói đến chuyện đứa bé, nếu như Lăng Thời Ngâm không chủ động xuất hiện, ắt hẳn sẽ mất đi cơ hội tốt nhất.
Cô dừng ở cổng, bị bảo vệ chặn lại bên ngoài, cô bình tĩnh đứng đợi, cho đến khi Lão Bạch từ bên trong xuất hiện: “Cô Lăng, cô tìm Tưởng tiên sinh có chuyện gì sao?”
“Có, là chuyện rất quan trọng.”
“Hiện tại Tưởng tiên sinh không rảnh, hôm khác hãy nói.”
Lăng Thời Ngâm siết chặt túi xách trong tay: “Anh nói cho anh ấy biết, tôi sẽ không sẽ không nói gì gây khó dễ cho anh ấy, nhưng có một số việc, tôi cũng rất do dự, muốn nghe ý kiến của anh ấy một chút.”
Đại khái Lão Bạch cũng đoán được mục đích đến đây của Lăng Thời Ngâm, anh xoay người vào nhà, cũng không lâu lắm, bảo vệ để cho Lăng Thời Ngâm đi vào.
Tưởng Viễn Chu vừa từ trên lầu đi xuống, lúc này đang ngồi trên sô pha, nhìn thấy Lăng Thời Ngâm đi vào, Lão Bạch nói với Tưởng Viễn Chu: “Tưởng tiên sinh, tôi ra ngoài chờ.”
“Ừm.”
Lăng Thời Ngâm đi qua hết một căn phòng khách lớn như vậy, Tưởng Viễn Chu cũng không thèm ngẩng đầu liếc nhìn, thoắt một cái, trong tầm mắt xuất hiện đôi chân của người phụ nữ.
“Anh Viễn Chu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


