: Yuè Yīng
♥♥♥
^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^
Truyện được chuyển ngữ và đăng tải với mục đích phi lợi nhuận tại:
***
Lão Bạch vẫn nghiêng người như cũ, cũng không thấy được tình huống phía trước xe, Tưởng Viễn Chu không muốn nói tiếp, Lão Bạch quay sang nói với tài xế bên cạnh: “Mở điều hòa ra đi.”
Tài xế thấy Hứa Tình Thâm dừng bước, sau đó tìm kiếm thứ gì đó trong túi, xe cách cô càng lúc càng gần, kỳ thực chỉ cần Lão Bạch hoặc Tưởng Viễn Chu nhìn về phía trước, hẳn là có thể phát hiện ra.
Hứa Tình Thâm lấy điện thoại di động nghe máy, là nhân viên phòng hành chính gọi tới. Cô bước nhanh về phía trước, thấy đèn tín hiệu trước mặt lóe lên, gần chuyển thành đèn xanh.
Tài xế đặt chân trên chân ga, nhẹ nhàng nhấn xuống, xe mới di chuyển, chợt lại nghe thấy rầm một tiếng, anh ta thắng gấp, Lão Bạch quay người lại: “Chuyện gì xảy ra?”
Phía trước có một chiếc xa chắc là cố chen vào, không, là lao vào. Lão Bạch vừa muốn đẩy cửa xuống phía dưới, chợt nghe thấy chỗ ngồi phía sau xe truyền đến một giọng nói: “Khoan đã.”
“Làm sao vậy? Tưởng tiên sinh.”
“Là xe nhà họ Tưởng.”
Lão Bạch nghe vậy, thu tay về, tài xế của chiếc xe kia xuống xe rất nhanh, anh ta đi tới bên cạnh xe, gõ nhẹ hai cái ở trên cửa sổ xe. Lão Bạch ý bảo tài xế hạ cửa sổ xe xuống.
“Tưởng tiên sinh.”
Lúc này, trước mặt đang có người đi qua đường, Hứa Tình Thâm cúp điện thoại, theo biển người đi về phía trước.
Tưởng Viễn Chu ngước lên nhìn, phía trước đều là xe cộ, ở giữa khoảng cách hai chiếc xe, có một bóng dáng lướt qua thật nhanh, anh vẫn chưa nhìn thấy rõ ràng, chỉ nhìn chằm chằm tòa nhà cao tầng cách đó không xa.
“Tưởng tiên sinh, lão gia muốn gặp ngài, đã lâu ngài không quay về nhà chính.”
“Tưởng tiên sinh, gần đây lão gia cũng không được khỏe, trong lòng luôn nhớ tới ngài...”
Tưởng Viễn Chu lạnh lùng nói: “Ông chỉ cần nói cho ông ta biết, tôi sẽ không đi gặp ông ấy, đơn giản vậy thôi?”
“Thế nhưng...”
“Ông ấy muốn gặp tôi, thì cứ tới mộ của dì nhỏ chờ đi, nói không chừng ngày nào đó sẽ tới.” Tưởng Viễn Chu nói xong, đá và ghế lái trước mặt: “Lái xe.”
“Tưởng tiên sinh, xe của ông ta chắn chúng ta.”
“Có thể chen ra hay không?” Lão Bạch tiếp lời, ngồi thẳng người lên. “Yên tâm, làm trầy xước hỏng xe cũng không cần cậu phải bồi thường.”
Tài xế nghe thế, đây còn không phải là chuyện dễ dàng sao?
Trước mặt đường thông thoáng hơn không ít, tài xế dẫm phanh, nhấn chân ga, chiếc xe mạnh mẽ chen về phía trước, âm thanh rầm rầm truyền tới, người phía bên ngoài đã sợ đến nỗi trốn ra phía sau xe, chỉ lo bản thân sẽ xảy ra tai nạn.
Một chiếc xe đi phía sau đang lái về phía trước, hạ cửa sổ xe xuống, hướng về phía người tài xế kia, nói: “Kẻ có tiền thật cố chấp như trâu bò nha, lại cũng không thoát hiểm, chậc chậc, chiếc xe này thiệt hại không ít.”
Bên trong xe vẫn mở điều hòa đều đều, hai lòng bàn tay người tài xế còn có mồ hôi. Chiếc xe chậm rãi đi về phía trước, anh ta chợt nhớ tới chuyện gì đó, sốt ruột nhìn sang hai bên đường, đâu còn có bóng dáng của Hứa Tình Thâm nữa? Anh ta nghĩ thầm có thể là mình nhìn lầm rồi, dù sao sau khi Hứa Tình Thâm rời khỏi Cửu Long Thương, ngoại trừ nhìn thấy một lần ở trước Ngô Khương, anh không nhìn thấy Hứa Tình Thâm thêm một lần nào nữa. Nếu như không phải cố ý muốn gặp, nếu như không phải có ý định thăm dò thông tin, thì ngay cả ở cùng trong một tiểu khu, cũng có thể cả đời không đối mặt, chớ nói chi là Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm như thế.
---
Đến giai đoạn cuối thai kỳ, bụng của Hứa Tình Thâm càng lúc càng lớn, Phó Kinh Sênh thấy cô khổ cực, không bắt cô phải tới mỗi ngày. Hứa Tình Thâm không tiện đi lại, đồ dùng của con sau khi sinh, cơ bản đều cô đều mua online.
Bên trong căn phòng không lớn lắm, đã được đặt thêm chiếc giường trẻ con, nằm ngay bên cạnh giường lớn. Đồ tã lót cũng mua và được giặt giũ xong, xếp lên nhau gọn gàng, đặt ở trên giường nhỏ. Hứa Tình Thâm khó chịu, lúc không có ai, cô sờ sờ vài thứ kia, bỏ ra rồi lại gấp vào, lặp đi lặp lại. Bên cạnh cô không có bạn bè người thân, cho nên còn gian khổ hơn bình thường, nếu như không tới chỗ Phó Kinh Sênh, có thể suốt ngày cô cũng sẽ không nói lấy một câu. Hứa Tình Thâm càng ngày càng khát vọng đứa bé này mau ra đời nhanh lên một chút, nói vậy, chí ít như vậy cô sẽ không cô đơn như bây giờ.
Có đôi khi, cô cũng không nhịn được suy nghĩ linh tinh, đứa con của Tưởng Viễn Chu và Lăng Thời Ngâm, cũng sắp ra đời rồi sao? Lúc này, Tưởng Viễn Chu đang làm gì?
Hứa Tình Thâm cô một mình đi khám thai, một mình đặt mua đồ cho con, một mình ráp chiếc giường nhỏ, một mình ở lúc thèm ăn phải tự mình đi ra ngoài mua đồ ăn.
Nhất định là Lăng Thời Ngâm không giống như thế? Hiện tại nhất định là anh đã chấp nhận cô ta, cho nên có lẽ Tưởng Viễn Chu sẽ không để cho Lăng Thời Ngâm giống như cô.
Hứa Tình Thâm nghĩ vậy, cô không thể một mình làm hết tất cả, cuộc sống của một người quá khó khăn, cô đã nghĩ tới đề nghị khi trước của Phó Kinh Sênh không chỉ một lần.
Tới gần ngày sinh dự tính, Hứa Tình Thâm tới chỗ Phó Kinh Sênh. Người đàn ông dẫn lên lầu.
“Tôi đã thuê bảo mẫu, hai ngày nữa sẽ tới nhà cô.”
Hứa Tình Thâm giật mình: “Anh tìm bảo mẫu cho tôi?”
“Nếu không thì tới khi cô sinh, cô nghĩ sẽ trông cậy vào ai chăm sóc mình?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


