Hứa Tình Thâm cho là mình nghe lầm, cô hỏi lại lần nữa: “Muốn đứa con của tôi?”
Hứa Tình Thâm khẽ giễu cợt: “Vậy đứa trẻ của Lăng Thời Ngâm thì sao?”
Ánh mắt Tưởng Đông Đình nhìn về phía Hứa Tình Thâm, cô không phát điên lên, càng không khóc lóc kêu gào, trên nét mặt bình tĩnh tới nỗi khiến cho ông ta cảm thấy hoài nghi, có đúng là trước đó cô cũng đã biết chuyện mình mang thai hay không.
Mặc dù Tưởng Đông Đình đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng thấy Hứa Tình Thâm như vậy, ông ta đã nghĩ tới những đối thoại kế tiếp sẽ làm ông hết sức khó khăn.
“Đứa trẻ của Thời Ngâm, cũng giống như con cô, đều là con cháu nhà họ Tưởng.”
Hứa Tình Thâm lắc đầu: “Không, đứa con của tôi không phải là của mấy người.”
“Cô không đến mức không thừa nhận, nó là của Viễn Chu đó chứ?”
Hứa Tình Thâm lui về phía sau, không khỏi liếc nhìn bụng của mình, trong lời nói tràn ngập do dự: “Bọn họ sống cuộc sống tốt đẹp của họ, nhà họ Tưởng cũng không thiếu đứa bé này của tôi, tôi không hiểu nổi, tại sao tôi phải đưa nó cho mấy người?”
“Ý của cô là cô muốn nó?”
Hứa Tình Thâm tiếp tục im lặng, những lời này đều là lời nói ra trong vô thức, bỗng nhiên Tưởng Đông Đình tìm tới cửa như vậy, ngay cả thời gian để suy nghĩ cô cũng không có. như vậy thấy cô không nói lời nào, rất sợ cô có ý nghĩ khác.
“Cho dù cô có muốn đứa bé này, hay là ở lại nhà họ Tưởng, tôi đều chấp nhận, nhưng cô không thể phá bỏ nó.”
“Vì sao?”
“Bởi vì trên người nó chảy dòng máu của nhà họ Tưởng.”
“Cô sẽ không.”
Cô cười nhạt: “Dựa vào cái gì lại không chứ? Tôi và Tưởng Viễn Chu đã không thể nào có khả năng tái hợp, nếu như đem con cho các người, tôi không bỏ được, nếu như sau này tôi phải nuôn nó một mình, tôi cần gì chứ? Tôi còn trẻ, còn phải có cuộc sống của riêng mình.”
Mỗi một câu nói của Hứa Tình Thâm đều vô cùng thực tế, trước đó Tưởng Đông Đình cũng nghĩ tới cô sẽ nói những lời này, dù sao cô theo Tưởng Viễn Chu cũng không phải là vì tình yêu, hôm nay ra đi, chuyện đầu tiên nhất định phải suy tính tới chính là cuộc sống sau này.
“Đứa bé này, nhất định phải để lại. Cô muốn hỏi tôi dựa vào cái gì, tôi có thể nói rõ. Ở Đông Thành, nếu nhà họ Hứa muốn sống yên ổn cũng không khó, phải xem thái độ của cô ra sao.”
Hứa Tình Thâm nhíu đôi mi thanh tú: “Ông uy hiếp tôi?”
“Trước đây Viễn Chu che chở cho cô, bây giờ thì sao? E rằng trong lòng cô biết rõ ràng nhất.”
Hứa Tình Thâm nắm chặt bàn tay, hiển nhiên Tưởng Đông Đình có chuẩn bị mà đến, có thể nói là nếu ông ta không chuẩn bị gì đi chăng nữa, Hứa Tình Thâm cũng không có quyền nói không.
“Nếu như tôi nói cho Tưởng Viễn Chu biết, liệu anh ta sẽ làm như thế nào?”
Sắc mặt Tưởng Đông Đình nghiêm túc, trong giọng nói rõ ràng có sự uy hiếp: “Thì cứ cho là như vậy thì sao, cô chỉ có thể mang tới một sinh mệnh, nhưng không thể nào khiến cho Tùy Vân sống lại, xét đến cùng, cô vẫn là người dồn bà ấy vào con đường chết.”
Nơi cổ họng Hứa Tình Thâm giống như bị ai đó cắt một nhát, nỗi đau đớn theo hô hấp lan tràn khắp cơ thể, Tưởng Đông Đình biết đây là điểm yếu mà họ vĩnh viễn không vượt qua được, cho nên chỉ cần thoáng nhắc tới, là có thể đẩy Hứa Tình Thâm vào nơi “vạn kiếp bất phục”*.
(*Muôn đời muôn kiếp không trở lại được)
“Cô Hứa, cô phải biết rằng, đối với đứa trẻ mà nói, nhất định là để nó đi theo nhà họ Tưởng mới là lối thoát tốt nhất.”
Hứa Tình Thâm đan hai tay vào nhau, cố gắng không để vành mắt ửng hồng, giao cho nhà họ Tưởng, cũng chính là giao cho Lăng Thời Ngâm sao?
Từ nhỏ cô lớn lên thế nào, cho đến tận bây giờ bi kịch này vẫn đang diễn ra ngay trước mắt, làm sao Hứa Tình Thâm cho phép con của mình phải chịu sự đau khổ dằn vặt giống như mình chứ?
Cô lắc đầu, rất nhiều hình ảnh trong ký ức dần hiện ra, tuy rằng từ nhỏ cô sống khổ cực, nhưng Hứa Tình Thâm không bao giờ hối hận mình đã sống trên cõi đời này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
