: Yuè Yīng
Chú ý: Truyện của Thánh Yêu rất ngược, khuyến cáo bạn nào không kiên nhẫn hoặc không chịu nổi ngược nên drop ở đây. Bạn nào đọc rồi vui lòng không spoil, tránh gây ảnh hưởng tới bạn đọc khác.
Bên ngoài chỗ đất trống dưới bậc thềm đứng đầy thân thích nhà họ Tưởng và bạn bè, mọi người cảm thấy đau lòng hơn, đám người hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không biết Tưởng Viễn Chu bị làm sao nữa.
Hứa Tình Thâm đứng ở đoàn người bên ngoài, tối hôm qua khó khăn lắm cô mới ngủ được, thấy giấc mộng, mơ tới Tưởng Tùy Vân khàn cả giọng hỏi, vì sao không chịu tha thứ, tại sao phải khiến bà chết không nhắm mắt. Hứa Tình Thâm ở trong giấc mộng kêu lên từng hồi, cô sai rồi, nếu như cô sớm biết bà bỗng nhiên qua đời, chắc chắn cô sẽ không có quá nhiều trách cứ. Nhưng mà Tưởng Tùy Vân như là không nghe thấy, thanh âm kia vẫn đeo bám lấy Hứa Tình Thâm không buông tha, cho đến khi cô giật mình tỉnh giấc mới thôi.
Chị ta tới đây làm gì?
Hứa Tình Thâm thấy có quá nhiều người, không khỏi dừng lại, Tưởng Viễn Chu bước qua Tưởng Đông Đình lao về phía trước, chính lúc cô đang do dự, liền thấy Tưởng Viễn Chu xuyên qua đám người đi đến.
Hứa Tình Thâm nghĩ câu đầu tiên anh nói sẽ là gì, cô lo lắng, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, Tưởng Viễn Chu đi tới trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống nét mặt cô.
Cô đan hai tay vào nhau.
“Em... Em tới tiễn đưa dì nhỏ.”
Người đàn ông nghe thấy hai chữ dì nhỏ, Tưởng Uyên Minh đút tay vào trong túi quần, ánh mắt đảo qua: “Đây không phải là Hứa Tình Thâm sao? Chị ta còn có mặt mũi tới đây?”
Ánh mắt nhìn chằm chằm phía lưng Tưởng Viễn Chu, chợt thấy anh kéo cánh tay của Hứa Tình Thâm lôi cô ra bên ngoài, hiển nhiên là cô không hề đề phòng, bước chân không đuổi kịp, cả người ngã xuống.
Sắc mặt Tưởng Đông Đình bỗng nhiên trở nên lo lắng, thiếu chút nữa bật thốt ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được. Lão Bạch đi tới, Tưởng Đông Đình hắng giọng nói: “Cậu mau đi theo nó, đừng để nó làm bừa...”
Hứa Tình Thâm bị Tưởng Viễn Chu kéo dậy từ dưới đất, bước chân anh vẫn nhanh chóng như trước, cô vẫn không theo kịp, lảo đảo nghiêng ngả, gò má Tưởng Viễn Chu căng cứng, hoàn toàn không hề liếc nhìn Hứa Tình Thâm bên cạnh, cho dù cô có ngã xuống đất, anh cũng không hề dừng lại.
Tưởng Đông Đình thấy hết hồn hết vía, hồi hộp dõi theo. Lão Bạch theo sát ở phía sau, rất sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Đến phía đối diện nhà tang lễ, Tưởng Viễn Chu mới buông tay, Hứa Tình Thâm quỳ gối xuống trên sân cỏ mềm, hai tay không chống đỡ nổi, cô ngẩng lên nhìn về phía anh.
“Em không có ý gì khác...”
Tưởng Viễn Chu ngồi xổm người xuống, ánh mắt gắt gao nhìn Hứa Tình Thâm. “Cô gọi bà ấy là dì nhỏ, phải không?”
“Em chỉ muốn tiễn đưa dì nhỏ tới đoạn đường cuối cùng.”
“Bà ấy cần cô tiễn đưa sao?” Tưởng Viễn Chu quỳ một đầu gối trên mặt đất. “Có đúng là cô còn muốn nói, cô đã tha thứ cho bà ấy hay không?”
Khóe mắt Hứa Tình Thâm nóng lên, nơi cổ họng khô khốc khó chịu, Tưởng Viễn Chu nghiến răng, gằn lên từng chữ từng chữ một: “Muộn rồi, cái gì cũng trễ rồi, bà ấy không hề cần sự tha thứ của cô, với thương tổn cô gây ra đối với bà ấy mà nói, thứ mà dì nhỏ thiếu cô, quả thực không đáng nhắc tới.”
“Em thực sự không muốn hại bà ấy...” Hứa Tình Thâm nói rất nhỏ, cũng chỉ đủ để hai người họ nghe thấy.
“Anh phải tin em.”
Tưởng Viễn Chu nghe thế, không hề xúc động chút nào, chỉ thấy ngập tràn sự mỉa mai.
“Hứa Tình Thâm, trước đây tôi biết tâm tư của cô thâm sâu khó lường, nhưng tôi cũng đã nói với cô, chỉ cần không làm tổn thương tới người nhà họ Tưởng, tôi có thể mắt nhắm mắt mở. Đối với Vạn Dục Ninh, cũng không phải là cô không giở trò gì, có lẽ là do tôi tạo nghiệp chướng, đã quá nuông chiều cô, cuối cùng lại trở thành hại người thân yêu nhất của mình!”
Hứa Tình Thâm lắc đầu: “Em không có...”
Rất nhiều rất nhiều chuyện, không phải là Tưởng Viễn Chu không biết, chỉ là chuyện liên quan đến Hứa Tình Thâm, anh không muốn truy cứu mà thôi. Nhưng hôm nay chuyện này quan hệ đến Tưởng Tùy Vân, vô tình xâu chuỗi các sự việc lại với nhau, Hứa Tình Thâm có trăm miệng cũng không biện bạch được.
“Dì nhỏ giải phẫu, chứng thực chuyện do thuốc dẫn đến cái chết, cô còn có để gì nói?”
Hứa Tình Thâm giật mình ngồi im tại chỗ, Tưởng Viễn Chu chăm chú nhìn người trước mặt, trong lòng càng lúc càng thấy tắc nghẹn, anh đưa tay chỉ về phía xa.
“Có phải cô còn muốn đi vào dập đầu tạ tội hay không? Tội nghiệt cô gây ra, chỉ dập đầu mấy cái là có thể trả lại sao?”
Tưởng Viễn Chu thấy cô không nói lời nào, đưa tay túm chặt vai Hứa Tình Thâm, Lão Bạch đứng bên cạnh thấy thế, bước lên phía trước khuyên can: “Tưởng tiên sinh, đừng như vậy, ngài bình tĩnh một chút.”
“Bỏ ra!” Tưởng Viễn Chu hất tay Lão Bạch sang một bên, bàn tay anh cố sức túm chặt cằm Hứa Tình Thâm, một tay chỉ về phía nhà tang lễ.
“Cô thực sự muốn bước vào cánh cửa kia sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
