: Yuè Yīng
Hứa Tình Thâm khom lưng ôm lấy cái hộp, thấy một người phụ nữ trung niên đi ra từ một cửa hàng cách đó không xa, trong tay cầm theo một cái hộp. Cô cảm thấy có chút quen quen, đối phương nhìn qua là đã nhận ra cô, bà ta bước nhanh về phía trước, ánh mắt hung dữ nhìn chăm chú về phía Hứa Tình Thâm. Hứa Tình Thâm ôm chặt cái hộp trước người, giống như chỉ có làm như vậy cô mới có cảm giác được an toàn.
“Bác sĩ Hứa, cô bị bệnh viện sa thải rồi sao?”
Bà ta tới hỏi, Hứa Tình Thâm vội hỏi lại: “Bà là nguời nhà của Vương Quyền Trụ phải không?”
“Có đúng là chủ nhiệm Chu đã làm kiểm tra cho ông ấy hay không?” Người phụ nữ nói đến đây, nghiến răng: “Nếu không phát hiện ra sớm hơn, chồng tôi còn có thể sống tới bây giờ sao?”
“Bà có biết kết quả kiểm tra không?”
Người phụ nữ trung niên cười lạnh:“Ngày hôm qua chồng tôi kêu không thoải mái, sau khi có kết quả kiểm tra, chủ nhiệm Chu thu xếp truyền dịch khẩn cấp, lại thu tất cả các loại thuốc trước đó về. Mặc dù không ai nói rõ cho chúng tôi biết, nhưng kẻ ngu đều cũng có thể đoán được. Quả nhiên, sáng sớm hôm nay phòng bệnh đã loan tin, cũng thực sự là buồn cười, nếu cô không chữa bệnh khiến cô Tưởng kia chết, liệu có phải những người dân bình thường như chúng tôi có chết mà không biết là do nguyên nhân gì hay không?”
Trái tim Hứa Tình Thâm hoàn toàn rơi xuống tận đáy, chuyện lớn như vậy, Tưởng Viễn Chu muốn điều tra, người khác sẽ không làm giả được. Hơn nữa chủ nhiệm Chu nhắc tới phương diện kia, lúc trước quả thực là Hứa Tình Thâm không hề lo lắng tới. Cô cảm thấy mình như bị phơi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, ánh nắng gay gắt giống như ánh mắt người khác gắt gao nhìn cô, tiếng nói cô khẽ nghẹn lại: “Lúc trước Vương Quyền Trụ vẫn luôn uống thuốc phải không?”
“Cô đừng oán giận người khác, chồng tôi uống thuốc vài chục năm, sao chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy?” Người phụ nữ trung niên càng nói càng tức giận: “Phòng bệnh bên cạnh cũng có người uống loại thuốc như vậy, sao họ không gặp chuyện như vậy chứ, có phải bọn họ nhét phong bao cho cô hay không?”
Đây là chủ nhiệm Chu nói, sự khác nhau giữa loại thuốc uống trong thời gian dài và loại thuốc phổ biến. Sắc mặt Hứa Tình Thâm trắng bệch, cô xoay người muốn rời khỏi đây, người phụ nữ trung niên kia thấy thế, chặn cô lại.
“Cô định cứ thế bỏ đi như vậy sao? Cô chữa chết người, giết người thì phải đền mạng, hiểu không?”
Bên cạnh, cũng có người tới khám bệnh đi qua, người phụ nữ trung niên kia gào lên: “Đây có phải là bác sĩ nữa hay không? Đây quả thực là đổi trắng thay đen luôn, đúng là nguy hiểm!”
Hứa Tình Thâm lùi về phía sau, cô không dám nhìn ánh mắt của người khác, chỉ có thể bước nhanh đi khỏi đây.
Về đến nhà, trên người cô không có chìa khóa, Hứa Tình Thâm ôm cái hộp ấn chuông cửa.
Lúc Hứa Minh Xuyên mở cửa, liếc nhìn cái hộp trong tay cô, cậu há hốc miệng, Hứa Tình Thâm ấn đầu cậu một cái.
“Minh Xuyên, chị mất việc làm rồi.”
Hứa Minh Xuyên nghe thấy thế, đôi môi mấp máy, khóe mắt cay cay muốn khóc. Cậu vội vàng nhận lấy cái hộp từ trong tay Hứa Tình Thâm.
“Không có việc làm cũng không sao, mau vào thôi, chị của em lợi hại như vậy, bệnh viện nào cũng tranh nhau sứt đầu mẻ trán muốn có ấy chứ.”
Hai chân Hứa Tình Thâm dường như nặng như chì, đi vào cùng Hứa Minh Xuyên, cậu để cái hộp vào trong phòng của mình.
“Chị, sau này cứ ngủ trong phòng em đi, còn có, mẹ hay lắm miệng, chị đừng so đo với bà ấy.”
“Hai người đừng như vậy...” Hứa Minh Xuyên ngồi vào bên cạnh Hứa Tình Thâm. “Cứ như trước đây thật tốt.”
“Đúng vậy.” Ánh mắt Hứa Tình Thâm trở nên ảm đạm u ám, trước đây thật tốt, cô cũng biết, nhưng không thể trở lại được như cũ nữa thì làm sao bây giờ?
“Mọi chuyện sẽ tự có cách giải quyết, lại là chuyện tình cảm, có một số việc nhất định có thể trôi qua.”
Hứa Tình Thâm nhoài người ngã xuống giường, cơ thể có vẻ mệt mỏi rã rời, Hứa Minh Xuyên nhìn cô, nói: “Chị, chị chưa ăn cơm phải không? Em đi pha cho chị gói mì.”
Cô từ từ nhắm hai mắt lại, không nói chuyện, Hứa Minh Xuyên cũng thấy buồn bực khó chịu, đứng dậy đi ra ngoài.
---
Cửu Long Thương.
Lão Bạch đi tới lầu hai, cửa phòng ngủ vẫn mở, những thứ hỗn độn rơi trên sàn nhà vẫn y hệt như tối hôm qua, anh bước rất khẽ, sợ nếu như Tưởng Viễn Chu đang ngủ thì sẽ đánh thức anh. Đi qua giường lớn, Lão Bạch bước đến phía bên kia, thấy Tưởng Viễn Chu nằm trên mặt đất, chiếc chăn đắp trên người anh có phần lộn xộn.
Lão Bạch ngồi xuống.
“Tưởng tiên sinh, bạn bè thân thích đã đến không ít rồi, lão gia bảo tôi gọi ngài xuống dưới.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

