“Sau này còn có cơ hội mà.” Tưởng Viễn Chu ngồi trở lại bên cạnh bà. “Dì nhỏ, chúng ta vào nhà thôi.”
“Con đói bụng chưa?”
“Chúng ta vào trong rồi ăn cơm. Người cứ ở ngoài này như vậy sẽ bị nhiễm lạnh đấy.”
Tưởng Tùy Vân bước đi trên thảm: “Con xem, ở đây thật là đẹp, đã lâu dì không được nhìn ngắm cảnh sắc như vậy.”
Tưởng Viễn Chu nghe vậy chợt mơ hồ có cảm giác bất an. Tưởng Tùy Vân nhìn anh một chút: “Viễn Chu, hai mươi mấy năm qua dì đã chứng kiến quãng thời gian con trường thành. Lúc đầu, con chỉ là một đứa bé, từ khi mẹ con qua đời, suốt ngày con đều trốn trong phòng không chịu ra ngoài. Con còn nhớ không?”
“Đương nhiên nhớ. Hôm diễn ra tang lễ, con nhìn thấy một thằng nhóc khác nắm tay mẹ mình cùng đến dự. Lúc đó trong lòng con rất khó chịu, bởi vì con không giờ được nắm tay mẹ con nữa. Vì thế con đã xông lên đánh cho thằng nhóc đó một trận.”
“Đúng vậy.” Tưởng Tùy Vân nhớ tới một màn kia thì không khỏi đau lòng. “Sau đó, chỉ cần trong nhà có yến tiệc hay hội họp gì đó, con đều muốn dì dẫn con đi.”
“Bởi vì có dì ở đây, con mới có cảm giác an toàn.”
Tưởng Tùy Vân mỉm cười, giơ tay lên đặt sau đầu Tưởng Viễn Chu: “Ai cũng nói Tưởng tiên sinh của Đông Thành lạnh lùng, tàn nhẫn, không dễ chọc vào. Thế nhưng trong mắt của dì, con vẫn luôn là người thiện lương nhất.”
Tưởng Viễn Chu nghe thấy Tưởng Tùy Vân dùng hai chữ “thiện lương” để nói về mình thì cảm thấy hơi buồn cười: “Dì nhỏ, dì quá lời lời rồi.”
“Không có, dì nói thật mà.” Tưởng Tùy Vân đột nhiên dừng lại một chút, ho khan vài tiếng. “Ít nhất là con cũng chưa từng chủ động tổn thương ai bao giờ.”
“Đó là vì dì đã dạy con, người không phạm ta thì ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta phải trả lại gấp đôi.”
Tưởng Tùy Vân vui mừng khi thấy Tưởng Viễn Chu hôm nay là do một tay bà dạy dỗ nên. Bà hiểu trách nhiệm gách vác cả nhà họ Tưởng không hề nhẹ nên việc giáo dục cho chủ nhân tương lai là không thể sơ sài.
“Dì nhỏ, vào nhà thôi.” Tưởng Viễn Chu lại thúc giục.
“Viễn Chu, có một số việc là dì sai, xin lỗi.”
“Người còn nhắc tới chuyện cũ làm gì?”
Bởi vì trước sau bà vẫn không trút bỏ được nên mới thường lặp đi lặp lại: “Dì từng tự hỏi mình, nếu như mẹ con còn sống, chuyện hoang đường như vậy chị ấy sẽ phản đối hay sẽ đồng ý?” Trong mắt Tưởng Tùy Vân lộ ra nét đau thương, bà không cách nào tha thứ cho chính mình. “Ít nhất chị ấy sẽ ngăn cản ba con, không để con rơi vào tình huống khó xử.”
“Dì nhỏ, đừng nhắc lại chuyện này nữa, dù sao sự việc cũng đã xa ra rồi. Hơn nữa con nhất định sẽ không cưới Lăng Thời Ngâm, dì yên tâm.”
Tưởng Viễn Chu an ủi bà, Tưởng Tùy Vân mấp máy môi: “Viễn Chu. . .”
Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn ba, Tưởng Tùy Vân nói tiếp: “Hãy cố gắng đối xử tốt với Tình Thâm, nếu như bất đắc dĩ con phải đi một bước kia, con. . .”
“Dì nhỏ, người nói vậy là có ý gì?”
“Con hãy nghe dì nói. Nếu như có một ngày dì không đợi được Tình Thâm tha thứ cho dì, dì cũng không muốn nó luôn dằn dặt vì chuyện đó.”
Tưởng Viễn Chu khẽ thở dài: “Cô ấy đã tha thứ cho dì.”
“Thật sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


