: Lưu Tinh
^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^
Truyện được chuyển ngữ và đăng tải với mục đích phi lợi nhuận tại:
ngucanhuyen.com
***
Hứa Tình Thâm đứng giữa gian phòng, dưới bàn chân như bị ghim đinh, mãi cũng không nhấc chân lên nổi.
Tưởng Viễn Chu ngồi bên cạnh Tưởng Tùy Vân, bắt đầu cố sức lay người bà: “Dì nhỏ, dì nhỏ!”
Không khí bên trong phòng bi ai đến tận cùng. Hứa Tình Thâm cảm thấy viền mắt nóng lên. Ai cũng biết sức khỏe Tưởng Tùy Vân rất yếu, nhưng không ai biết bà lại ra đi nhanh như vậy.
Tất cả sự đau đớn và mất mát đồng loạt chồng chất lên người Tưởng Viễn Chu. Hứa Tình Thâm không biết phải làm thế nào để an ủi anh. Trên đời này còn gì đau khổ hơn đến phút cuối người mình yêu thương nhất trên đời ra đi, mình lại không đến kịp để gặp mặt lần cuối?
Hứa Tình Thâm đi tới chỗ chiếc ghế dài, cô cúi người xuống, đưa tay ra. Bàn tay còn chưa kịp chạm vào người Tưởng Tùy Vân thì đã bị Tưởng Viễn Chu đánh mạnh vào một cái, hất văng ra. Người đàn ông cũng không ngẩng đầu lên nhưng giọng nói lại lạnh lùng đến đáng sợ: “Đừng đụng vào bà ấy.”
Mu bàn tay của Hứa Tình Thâm nóng rát và đau nhức. Cô buông thõng cánh tay xuống, nghiêng người liếc mắt nhìn Tưởng Tùy Vân.
Cô là bác sĩ, chỉ cần nhìn qua là có thể biết Tưởng Tùy Vân hẳn là mất được vài tiếng đồng hồ. Cô càng hiểu rõ lần này không ai có thể cướp bà trở về từ tay Tử thần.
Tưởng Viễn Chu đột nhiên kéo chăn bọc kín người Tưởng Tùy Vân lại, sau đó ôm bà đứng dậy. Người giúp việc và bác sĩ gia đình đưa mắt nhìn nhau.
“Tưởng tiên sinh, ngài muốn làm gì?”
“Mau gọi đến Tinh Cảng, chuẩn bị cấp cứu.”
“Nhưng...”
“Lời của tôi các người không cần nghe có đúng hay không!”
Tưởng Viễn Chu bế Tưởng Tùy Vân bước nhanh ra ngoài. Hứa Tình Thâm cũng vội vàng đi theo anh. Tới dưới lầu, Tưởng Đông Đình vẫn duy trì tư thế ngồi như cũ, vẫn không nhúc nhích. Nhìn thấy bọn họ xuống tới, ông cũng chỉ lẳng lặng liếc mắt nhìn.
“Viễn Chu, con đi đâu?”
“Tưởng tiên sinh.”
Anh ta thoáng nhìn qua người trong lòng Tưởng Viễn Chu, nhất thời cảm thấy sợ hãi. Tưởng Viễn Chu không chút biểu cảm nói: “Mở cửa xe.”
Lão Bạch nhanh chóng mở cửa xe, Hứa Tình Thâm thấy Tưởng Viễn Chu ngồi vào chỗ băng ghế sau. Lão Bạch vừa lui người ra thì quay sang nói với Hứa Tình Thâm: “Cô Hứa, ngồi chỗ kế bên ghế lái đi.”
“Ừ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


