: Lữ
^_^(Các bạn đang đọc truyện được edit bởi NCU Team)^_^
Truyện được chuyển ngữ và đăng tải với mục đích phi lợi nhuận tại:
ngucanhuyen.com
***
Cả phòng ấm nóng ái muội, bị sự nặng nề bao phủ.
Hứa Tình Thâm vuốt mặt, gạt mái tóc sang hai bên, Tưởng Viễn Chu giúp cô vén chăn, cô khẽ mở mắt ra: “Không cần đắp, em muốn đi tắm.”
Tưởng Viễn Chu nghe vậy, thừa dịp nằm úp sấp sau lưng cô: “Muốn tắm, phải dẫn theo anh.”
Khuôn mặt Hứa Tình Thâm vẫn còn vùi trong gối: “Nhà họ Lăng và nhà họ Tưởng cùng nhau bày ra một ván cờ lớn như vậy, nhưng hiện tại hai bên đều không có động tĩnh, em luôn cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.”
“Đương nhiên bọn họ sẽ không từ bỏ ý định, chỉ là bất kể thế nào, anh cũng sẽ không để cho bọn họ được như ý.” Hứa Tình Thâm cảm thấy rất mệt, nhắm hai mắt lại, cái mệt này không chỉ riêng gì trên cơ thể.
Một đoạn tình cảm không được gia đình đối phương chấp nhận, muốn tu thành chính quả, vậy thì thật có thể sánh với chín chín tám mốt ải khó khăn.
“Đúng rồi, hôm nay dì nhỏ của anh đến bệnh viện, nói rằng thuốc trước đây uống không có tác dụng, báo cáo kiểm tra thì khá tốt, em đã đổi thuốc cho dì.”
“Ừm.” Môi Tưởng Viễn Chu miết nhẹ sau lưng cô: “Em là bác sĩ chính của dì nhỏ, em quyết là được.”
“Ừm.”
---
Lại vài ngày trôi qua, hôm đó Hứa Tình Thâm ở trong phòng khám, vừa xem xong người cuối cùng, cô cầm lấy túi xách định đi ăn cơm.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Hứa Tình Thâm vẫn không ngẩng đầu lên: “Mời vào.”
Tưởng Tùy Vân đẩy cửa đi vào, bên cạnh là thím gái và một y tá, vị y tá kia thấy Hứa Tình Thâm không nhìn qua bên này, khẽ cười nói: “Bác sĩ Hứa, cô Tưởng đến, cô xem bà khách sáo không, tôi nói với bà ấy cô ở trong đây, bà vẫn không dám gõ cửa.”
Hứa Tình Thâm ngồi thẳng dậy, có chút bất ngờ: “Sao lại đến Tinh Cảng vậy? Chẳng lẽ cơ thể không thoải mái sao?”
“Không phải không phải.” Tưởng Tùy Vân nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, vội vàng mỉm cười nói: “Sau khi đổi thuốc, khá hơn nhiều, buổi tối ngủ ngon hơn trước.”
Thím gái cũng vui vẻ: “Đúng vậy, hôm qua còn ngủ trưa được nữa.”
“Vậy thì tốt rồi.” Trong lòng Hứa Tình Thâm giãn ra một chút.
“Đây là cơm cô Tưởng mang đến.”
Hứa Tình Thâm nhìn thấy thím gái lấy bình giữ nhiệt ra, cô vốn định ra ngoài: “Không cần phiền phức như vậy...”
“Không phiền.” Tinh thần Tưởng Tùy Vân nhìn qua không tệ: “Những thứ thiếu dinh dưỡng trong bệnh viện kia, ăn ngấy không tả được.”
Hứa Tình Thâm nhìn thấy cả thức ăn cũng đã được đưa đến bệnh viện, kiên trì từ chối cũng không được, cô không thể làm gì khác hơn đành phải ngồi trở lại ghế: “Còn mọi người thì sao? Đã ăn chưa?”
“Chúng ta ăn rồi.”
Tưởng Tùy Vân gỡ mấy tầng hộp đồ ăn xuống, dinh dưỡng dồi dào, sườn xào chua ngọt, tôm nõn xào hạt sen, bách hợp cần tây, còn có xà lách trộn dầu hào. Hứa Tình Thâm cầm lấy đôi đũa bên cạnh: “Làm nhiều như vậy.”
“Còn không phải sao, những thứ này đều là cô Tưởng đích thân xuống bếp làm đấy.”
Hứa Tình Thâm ăn rau, vẻ mặt có chút thận trọng, cô rất không quen người khác đối xử tốt kiểu này với cô, đặc biệt là sau khi đã biết được một số chuyện.
“Ăn ngon không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


