Cơ thể Tưởng Viễn Chu cứng đờ ngồi trước giường, Hứa Tình Thâm đẩy ngăn kéo tủ, cô đứng dậy, người đàn ông vươn tay níu lấy cánh tay cô.
“Đến giờ ăn chưa? Em đói.”
“Nếu cơm nấu xong, người giúp việc sẽ báo ngay, trước tiên em nói chuyện với anh đã.”
Hứa Tình Thâm ngồi xuống bên cạnh Tưởng Viễn Chu: “Nói gì?”
“Dì nhỏ cứ chạy tới chạy lui như vậy cũng không phải là cách, anh biết trong lòng em khó chịu, nhưng giống như trước đây em từng nói, em sẽ không tính toán so đo với bệnh nhân chuyện gì phải không.”
“Em hiểu, nhưng mấu chốt không phải là em tính toán, là trong lòng cô Tưởng không bỏ xuống được, lúc này, em cũng không thể chủ động an ủi dì ấy, nói rằng em không để tâm. Em càng không hi vọng dì ấy cứ chạy qua chạy lại hai đầu như vậy…”
Tưởng Viễn Chu kéo cô qua, để cô ngồi lên chân mình, Hứa Tình Thâm so hai vai lại, người đàn ông gác khuôn mặt lên đầu vai Hứa Tình Thâm, cô có phần không được tự nhiên, muốn đứng dậy.
“Để anh ôm một chút.” Người đàn ông nói xong, buộc chặt hai cánh tay Hứa Tình Thâm.
Hai người vẫn ôm như vậy, cho đến khi có tiếng đập cửa vang lên, Hứa Tình Thâm đẩy cánh tay của Tưởng Viễn Chu ra, nhanh chóng nhảy xuống khỏi đùi anh: “Đi, ăn cơm thôi.”
Đến phòng ăn, Tưởng Tùy Vân đang ngồi trước bàn, Tưởng Viễn Chu kéo ghế thay Hứa Tình Thâm, bầu không khí đương nhiên chẳng khá khẩm gì. Tưởng Tùy Vân lo liệu chuẩn bị cho bữa ăn của hai người, tâm tư của bà đơn giản, thật ra là muốn bọn họ mỗi một bữa đều ăn đầy đủ.
Hứa Tình Thâm ăn cơm, chén nhỏ trong tay chất đầy những món Tưởng Tùy Vân gắp cho cô, người giúp việc bưng một nồi canh ra. Tưởng Tùy Vân vội vàng đứng dậy múc một chén, Tưởng Viễn Chu nhìn thấy bà tất bật như vậy: “Dì nhỏ, để bọn con tự làm là được rồi.”
Thím gái ngồi bên cạnh, bà nhỏ giọng nói: “Cô Tưởng, để tôi làm.”
“Không cần.”
Thật ra thì Hứa Tình Thâm muốn nói rằng, Tưởng Tùy Vân không nhất thiết phải làm như vậy, ngược lại bà như vậy sẽ khiến cho tất cả mọi người cảm thấy không được tự nhiên. Thời điểm chén canh đặt cạnh bên tay cô, Tưởng Tùy Vân lên tiếng: “Mau uống một ngụm đi.”
“Cổ họng con hơi khó chịu…”
“Cổ họng khó chịu, hôm nay ta có mang theo mật ong rừng đến, pha một ly nước cho con nhé?”
“Không cần.” Hứa Tình Thâm khẽ đẩy chén canh lên phía trước: “Lát nữa con uống nước ấm là được rồi.”
“Ừm, được.” Tưởng Tùy Vân lại đẩy chén canh qua: “Vậy con ăn hạt khiếm thảo bên trong đi.”
Hứa Tình Thâm theo bản năng cản lại, không nghĩ đến cái chén con kia cứ thể lật ra, Tưởng Tùy Vân rụt tay lại, thím gái ở bên cạnh bị dọa đến lập cập đứng dậy: “Cô Tưởng? Không sao chứ, có bị phỏng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


