Tống Giai Giai nói một hồi lại gắp thức ăn vào bát cô: “Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, mau ăn đi.”
Hứa Tình Thâm cầm lấy đôi đũa: “Ừ.”
Lão Bạch thấy Tưởng Viễn Chu xuống liền tiến lên: “Tưởng tiên sinh.”
Anh không nói lời nào, đi tới bên thân xe. Lão Bạch giúp anh mở cửa xe, nhưng anh không ngồi vào mà chỉ đứng dựa vào thân xe: “Cho tôi điếu thuốc.”
Lão Bạch đứng bên cạnh anh, hai thân hình cao lớn đứng sóng vai nhau. Thời tiết vẫn còn hơi lành lạnh, Tưởng Viễn Chu siết chặt vạt áo trước người: “Từ nay về sau nhất định cô ấy sẽ có một khoảng cách đối với dì nhỏ.”
“Điều này cũng là lẽ đương nhiên.”
“Phải.” Tưởng Viễn Chu vẫn nhìn về hướng đó.
“Chỉ là bây giờ đây cũng chỉ là vấn đề nhỏ.”
“Tưởng tiên sinh, bên nhà họ Lăng ngài dự tính thế nào?”
“Trong chuyện này tôi chỉ quan tâm nhất là thái độ của Tình Thâm, tình cảm giữa chúng tôi vẫn tốt là được. Về phần người khác, tôi không quan tâm.” Tưởng Viễn Chu khẳng định.
Lão Bạch biết trong lòng anh phiền muộn, huống hồ có một số việc muốn gấp cũng không gấp được, chỉ có thể đi nước nào tính bước đó.
Hứa Tình Thâm miễn cưỡng ăn vài thứ, Tống Giai Giai định cầm lấy cái chén của cô: “Để mình bới thêm cơm cho cậu?”
“Không cần, mình nó rồi.”
Tống Giai Giai ngồi xuống: “Vậy cậu định như thế nào? Trở lại đây hay vẫn quay về bên kia?”
“Quay về Cửu Long Thương, mình sẽ không né tránh nữa.”
“Vậy thì được rồi.” Tống Giai Giai chống tay bên má.
“Tình Thâm, mình biết trong lòng cậu rất khó chịu. Chuyện này cũng giống như mình ăn phải một con ruồi vậy, dù có kinh tởm cỡ nào thì cậu cũng đã ăn và nuốt vào bụng rồi, nó cũng sẽ qua thôi, có đúng hay không?”
Hứa Tình Thâm dở khóc dở cười với cách lập luận này: “Có ai so sánh kiểu như cậu không?”
“Vốn là vậy mà. Hơn nữa không phải chỉ mình cậu nuốt phải ruồi, còn có Tưởng Viễn Chu. Cậu thử hỏi anh ta xem cảm giác ăn một con ruồi nó như thế nào?”
Hứa Tình Thâm đứng dậy giúp Tống Giai Giai dọn dẹp bàn ăn. Tống Giai Giai thấy thế vội đè cổ tay cô lại: “Không cần cậu giúp đâu, bây giờ là lúc nào rồi? Mau trở về đi, không được khóc nữa đấy.”
Lúc xuống lầu, Hứa Tình Thâm không nghĩ tới Tưởng Viễn Chu vẫn còn đợi cô ở đó. Tống Giai Giai đi bên cạnh cô, vừa nhìn thấy Tưởng Viễn Chu, cô liền huých vào khuỷu tay Hứa Tình Thâm.
“Thật tốt, không cần đón xe giúp cô, mau trở về đi thôi.”
Tống Giai Giai chào hỏi Tưởng Viễn Chu. Người đàn ông chỉ lãnh đạm gật đầu một cái. Cô không biết cuộc nói chuyện giữa mình và Hứa Tình Thâm đã bị Tưởng Viễn Chu nghe được. Hứa Tình Thâm tạm biệt Tống Giai Giai rồi ngồi vào bên trong xe.
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi tiểu khu nhà Tống Giai Giai.
Trở lại Cửu Long Thương, Tưởng Tùy Vân đã ở đấy. Thấy hai người bước vào, bà vội vàng đứng dậy: “Tình Thâm, Viễn Chu.”
“Dì nhỏ?”
Tối hôm qua lúc Tưởng Viễn Chu đưa bà về, anh đã nói sau này bà đừng mất công mỗi ngày đều đến Cửu Long Thương nữa. Không biết bà đã đợi ở đây bao lâu, Tưởng Viễn Chu nhíu chặt chân mày: “Sao dì không ở nhà nghỉ ngơi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
