Ai cũng biết đó chỉ là một ước nguyện đẹp đẽ. Mặc dù nó tuyệt mỹ và hư ảo thế nào thì cả hai người không ai nỡ phá vỡ điều đó.
Hứa Tình Thâm lên tiếng lần nữa: “Ăn điểm tâm xong anh có muốn trở về bệnh viện hay không?”
“Không được.”
Hứa Tình Thâm do dự: “Dì nhỏ bên kia…”
“Anh sẽ an bài tốt.”
“Vâng.” Hứa Tình Thâm nhẹ nhàng đáp.
Tưởng Viễn Chu thấy cô vẫn ăn chưa xong: “Em còn đói lắm sao?”
Cô gật đầu: “Anh cũng ăn đi, dù có chuyện gì cũng phải ăn no trước đã.”
Tưởng Viễn Chu nhìn cô, các loại cảm xúc phức tạp vẫn còn quanh quẩn trong lòng. Hai người ăn xong điểm tâm thì trở về Tinh Cảng.
Tài xế dừng xe trước cửa Tinh Cảng. Hứa Tình Thâm thấy Lão Bạch đã đợi sẵn ở bên ngoài. Cô kéo tay Tưởng Viễn Chu: “Em đi vào trước.”
“Được.”
Tưởng Viễn Chu nhìn Hứa Tình Thâm đi vào trong. Lão Bạch tiến lên: “Tưởng tiên sinh, quay về Cửu Long Thương sao?”
Người đàn ông ngồi vào xe, mãi đến lúc tài xế khởi động xe thì Tưởng Viễn Chu mới lên tiếng: “Về nhà họ Tưởng.”
Trở về nhà, Tưởng Viễn Chu đi thẳng lên lầu hai. Tối hôm qua đến giờ cửa phòng ngủ vẫn chưa đóng. Tưởng Viễn Chu không chút do dự, tiến thẳng vào trong.
Anh đảo mắt khắp căn phòng, toàn bộ cửa sổ đều mở toang, khăn trải giường đã được đổi mới nhưng trên chiếc giường hoàn toàn trống không, không có gối đầu hay chăn đệm.
Tưởng Viễn Chu vòng trở ra ngoài, đi xuống lầu dưới. Anh gọi một người giúp việc lại : “Ai bảo các người vào dọn dẹp phòng?”
“Tưởng tiên sinh, chúng tôi chưa ai lên lầu.”
Tưởng Viễn Chu nghe vậy mím môi nhấc chân đi ra ngoài. Ở cửa anh thấy Tưởng Đông Đình đang ở cách đó không xa đi về hướng ngược lại. Lão Bạch cung kính chào hỏi ông, sau đó đi tới bên cạnh Tưởng Viễn Chu.
Tưởng Đông Đình tiến lên vài bước. Tưởng Viễn Chu đang đứng trên bậc thang, nhìn xuống: “Ba bảo người vào phòng dọn dẹp?”
“Phải.”
“Mấy thứ trên giường đâu?”
Tưởng Đông Đình đáp: “Sáng sớm nhà họ Lăng đã cho người tới mang đi toàn bộ.”
“Cái gì?” Tưởng Viễn Chu cất cao giọng hỏi.
“Thái độ của nhà họ Lăng đối với chuyện này rất nghiêm túc, Viễn Chu…”
“Đừng nói nữa.”
Hôm nay, tại chỗ này, Tưởng Viễn Chu cảm thấy trong lòng kích động như muốn lật tung tất cả.
“Muốn ép con lấy Lăng Thời Ngâm, không có cửa đâu! Say rượu mất trí thôi mà, hơn nữa ai cũng không còn nhỏ tuổi. Bên nhà họ Lăng kia ba cứ thu xếp với bọn họ, cúi đầu chịu nhận lỗi cũng được, cứ xem như chưa từng có chuyện gì phát sinh. Tất cả giao cho ba đấy.”
“Con! Sao con có thể nói ra những lời này?”
“Thái độ của Lăng Thời Ngâm ba cũng thấy rồi đấy. Cô ta cũng không cần con chịu trách nhiệm, con cũng không muốn chịu trách nhiệm. Một phút sai lầm này mà phải dùng hạnh phúc cả đời để trả sao?”
Lão Bạch đứng bên cạnh nghe thế không khỏi kinh ngạc. Chuyện tối hôm qua anh không rõ, nhưng sáng nay luôn cảm thấy Tưởng Viễn Chu có cái gì không đúng, không nghĩ rằng sự việc lại là như vậy. Tưởng Viễn Chu phát sinh quan hệ với tiểu thư nhà họ Lăng?
“Nhà họ Lăng gia thế không phải tầm thường. Con và Lăng nha đầu đã xảy ra chuyện như vậy thì con phải chịu trách nhiệm với nó. Có phải con muốn phá nát giao tình giữa hai nhà hay không?”
Tưởng Viễn Chu bật cười trào phúng: “Vậy lúc ba mang người đến tận giường con thì không thấy xấu hổ sao? Con không ngờ người đứng đầu nhà họ Tưởng vì muốn đạt được mục đích lại không từ thủ đoạn dơ bẩn như vậy!”
“Tưởng Viễn Chu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

