Một vết cắn, gần như muốn cắn rơi một miếng thịt của mình.
Chỉ có điều cơn đau đớn này cũng không thể so với chuyện thân thể bị “xé rách”, giọt mồ hôi lớn chừng bằng hạt đậu theo hai gò má của Lăng Thời Ngâm rơi xuống, cô ta cử động thân thể, lui về phía sau một chút, thấy trên giường có một vệt màu đỏ sẫm hết sức chói mắt, vẫn còn đang loang ra bên ngoài.
Cô ta bỏ miệng ra, tựa lưng về phía sau, ánh nhìn rơi xuống gương mặt của Tưởng Viễn Chu. Lăng Thời Ngâm cũng không biết như vậy có đáng giá hay không, cô ta chỉ biết là nếu như không thử, ngay cả một cơ hội đáng giá cũng không có.
Đề nghị này của Tưởng Đông Đình, kỳ thực vô cùng hoang đường, nhưng nếu suy nghĩ lại, Tưởng Viễn Chu luôn kiên định như vậy, nếu không phải là vì ngày giỗ của mẹ, anh sẽ không đi một mình, sẽ không uống say, sẽ không…
Đương nhiên là nhà họ Lăng sẽ không đồng ý, dù sao thì đứa con gái này là bảo bối của gia đình họ, nếu muốn kết thông gia, tất nhiên cũng phải quang minh chính đại, sao có thể để mất danh tiết trước như thế?
Đêm nay, là Lăng Thời Ngâm nói dối người nhà đi ra ngoài.
Tưởng Viễn Chu chìm trong giấc ngủ say, Lăng Thời Ngâm đứng dậy đi tới toilet, rửa hai tay thật sạch, lúc quay lại, mỗi một bước đi đều đau giống như là bị ai đó dùng dao cắt vậy.
Lăng Thời Ngâm nằm lại trên giường, vừa lúc người đàn ông lật người, một cánh tay đặt ngang thắt lưng cô. Hai người áp sát gần như vậy, tiếng hít thở của Tưởng Viễn Chu ở ngay bên tai cô, mang theo mùi rượu nồng nặc.
Lăng Thời Ngâm thử đưa tay đặt tới trên người anh, Tưởng Viễn Chu nhắm chặt mắt, một chút phản ứng cũng không có.
—
Cửu Long Thương.
Hứa Tình Thâm ăn cơm tối xong vẫn chưa lên lầu ngay, cô ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách xem ti vi, nhưng một tình tiết trong đó cũng không nhìn thấy.
Mí mắt không ngừng nháy, cô buồn bực đứng lên, tắt TV đi sau đó đi ra hướng cửa sổ sát sàn.
Cũng không lâu sau, một người giúp việc đi tới phía sau cô.
“Cô Hứa, nhà họ Tưởng phái xe tới. Đã đậu ở cửa, nói là muốn đón cô qua đó.”
Hứa Tình Thâm hơi giật mình, nhưng vẫn theo chân người giúp việc đi ra ngoài, đến cửa, người giúp việc không quên cầm chiếc áo khoác lên cho cô.
Xe của nhà họ Tưởng ở ngay bên ngoài Cửu Long Thương, Hứa Tình Thâm đi ra ngoài, từ khi xảy ra chuyện lần trước, bảo vệ cũng thay người khác, người giúp việc dè dặt hỏi: “Cô Hứa, sẽ không xảy ra chuyện gì đó chứ? Có muốn gọi điện thoại cho Tưởng tiên sinh hay không?”
Tài xế từ trên xe bước xuống, lần trước Hứa Tình Thâm có gặp ông ta, người đàn ông vòng qua trước xe, kéo cánh cửa bên ghế phụ ra.
“Cô Hứa, Tưởng tiên sinh uống nhiều rồi, ông chủ dặn tôi tới đón cô.”
“Ồ.” Hứa Tình Thâm cười cười, hướng về phía người giúp việc, nói: “Không cần gọi điện thoại, Tưởng tiên sinh uống rượu là cực phẩm nha…”
Người giúp việc bật cười.
Hứa Tình Thâm lên xe, tài xế phát động động cơ rất nhanh, cô thắt dây an toàn, nhàn nhạt hỏi: “Ngày hôm nay như thế, sao lại uống nhiều như vậy chứ?”
“Chắc là trong lòng không thoải mái.”
Hứa Tình Thâm khẽ gật đầu, không nói gì thêm nữa.
Xe chạy như bay về phía trước, cảnh sắc hai bên đường trở nên sống động mà hiu quạnh, chỉ là lóe lên một cái trong ánh mắt, rồi cũng không nhìn thấy nữa.
Hứa Tình Thâm nắm chặt bàn tay, trong lòng càng lúc càng cảm thấy có một nỗi bất an dâng lên trong lòng, như muốn trào dâng.
Đi tới nhà họ Tưởng, lần này xe không đỗ ở cửa, mà là lao thẳng đến chỗ ở của Tưởng Tùy Vân.
Trước ngôi nhà nhỏ là một khoảng yên tĩnh, chỉ có đèn bên trong phòng khách còn sáng, Tưởng Tùy Vân không nhớ rõ mình ở cửa đứng bao nhiêu lâu, hai chân bà cứng ngắc, phải dựa vào chút sức lực cuối cùng trong cơ thể mới có thể chống đỡ.
Chiếc xe men theo bờ tường xây thành ngăn cách bên kia quẹo qua, Tưởng Tùy Vân không còn quan tâm tới điều gì khác, cho tới khi chiếc xe dừng lại, Hứa Tình Thâm đẩy cửa bên ghế phụ ra bước xuống dưới…
Tưởng Tùy Vân cảm giác chút sức lực cuối cùng như biến mất, cơ thể bà xụi lơ khuỵu xuống, phải tựa vào khung cửa bên cạnh.
Tài xế cũng xuống theo, dẫn đường ở phía trước. “Cô Hứa, mời cô.”
“Dì nhỏ, Viễn Chu đâu?”
“Sao con cũng tới đây?”
Hứa Tình Thâm nhìn sang người tài xế, nói: “Nói là Viễn Chu uống nhiều rồi, bảo con tới đây.”
Tưởng Tùy Vân nhìn về phía tài xế, dường như có thể thấy từ phía lầu chính rất xa, bóng dáng Tưởng Đông Đình đang đứng ở đó. Nhất định là ông ta đã tính được thời gian, lúc này, chuyện gì nên hay không nên xảy ra, đều trở thành kết cục đã định, Tưởng Đông Đình muốn Hứa Tình Thâm tới đây, không phải là vì muốn để cô tận mắt chứng kiến sao?
Hứa Tình Thâm nâng bước, khi đi qua Tưởng Tùy Vân thì bà kéo tay cô lại.
“Tình Thâm.”
“Làm sao vậy, dì nhỏ?”
“Viễn Chu uống say, đã để nó ở tại lầu ba.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

