“Khám gấp? Đừng dọa tôi chứ.”
“Tôi cũng tò mò muốn nhìn xem nhưng mà ngay cả cửa còn không vào được, nên không thể biết bên trong xảy ra chuyện gì.”
Hứa Tình Thâm sững sờ tại chỗ. Y tá trẻ vừa ngẩng đầu lên trông thấy cô thất thần đang nhìn chằm chằm một chỗ. Hầu hết mọi người trong bệnh viện đều biết cô.
“Bác sĩ Hứa.”
Cô hoàn hồn, nhìn đối phương: “À, tôi… Tôi tới tìm bác sĩ chủ nhiệm.”
“Ngài ấy vẫn chưa tới, cô có việc gì sao?”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu, đầu óc cô lúc này hoàn toàn trống rỗng: “Gần đây bên khoa sản đông bệnh nhân lắm có phải không?”
“Phải, các phòng bệnh nội trú đều chật kín người.”
“Ừ, cảm ơn.” Nói xong, Hứa Tình Thâm xoay người rời đi.
Bước vào thang máy, Hứa Tình Thâm nhấn nút. Tối hôm qua Lăng Thời Ngâm đến Tinh Cảng, cũng chính là thời điểm Tưởng Viễn Chu đang đợi điện thoại sao?
Đầu cô ong ong, khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại.
Lúc quay về Cửu Long Thương, Lão Bạch giúp cô mở cửa xe.
“Cô Hứa, tối nay Tưởng tiên sinh có việc phải đi ra ngoài, không thể cùng cô ăn cơm tối.”
“Ừ.”
Hứa Tình Thâm bước vào trong, vừa định đổi giày thì nhìn thấy một đôi giày nữ đặt ngay ngắn trong tủ giày trước mặt. Hứa Tình Thâm mang dép vào. Người giúp việc đứng trước bàn ăn, thấy cô trở về liền bước ra đón.
“Cô Hứa!”
“Đây là thế nào?”
Người giúp việc chỉ tay về phía phòng bếp. Hứa Tình Thâm bước vào thì thấy Tưởng Tùy Vân đang bận rộn trong đó. Cô không khỏi ngạc nhiên.
“Dì nhỏ?”
Tưởng Tùy Vân từ bên trong đi tới: “Tình Thâm, con đã về.”
“Dì ở trong bếp làm gì?”
“Dì làm ít bánh bánh chẻo, lát nữa là hai đứa có thể ăn rồi.”
Hứa Tình Thâm bước tới, kéo bà đi ra ngoài: “Dì không được khỏe sao còn làm những việc này?”
Hai người ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách. Hứa Tình Thâm bật TV lên. Tưởng Tùy Vân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tối nay Viễn Chu không về ăn cơm sao?”
“Dạ, Lão Bạch bảo anh ấy có việc bận.”
“Không biết nó có lại uống rượu nữa không…”
“Dì nhỏ, dì đừng quá lo lắng, anh ấy cũng đã lớn rồi.”
Tưởng Tùy Vân mỉm cười: “Đúng vậy.”
Hứa Tình Thâm tiếp tục xem TV. Người giúp việc vào bếp mang bánh chẻo ra. Tưởng Tùy Vân nhìn cô: “Tình Thâm, hoàn cảnh gia đình con dì cũng có nghe qua. Nói cho cùng, con và Viễn Chu cũng giống nhau.”
“Vâng, nhưng không sao đâu ạ, chúng con cũng đã lớn cả rồi.”
“Khi đã trưởng thành thì cảm xúc không còn giống lúc bé nữa sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
