Bà Lăng có chút khó xử, nghe được những lời này của Lăng Thận liền liếc nhìn về phía cầu thang.
“Em gái con không hề có ý này. Mẹ thật sự không hiểu nổi, người nhà họ Tưởng nó còn không chịu thì nó muốn ai chứ?”
Lăng Thận bình thản tiến lên vài bước, ngồi xuống ghế sô pha: “Là mọi người không hiểu em, hay là con hiểu em hơn?”
Bà Lăng đứng lên: “Ý của con là sao?”
“Hôm nay Tưởng Viễn Chu tuy đã có bạn gái nhưng sự thật là nhà họ Tưởng không hề chấp nhận cô gái này. Hai người chỉ cần để ý tới bác Tưởng là được, cứ nói là Thời Ngâm rất thích.”
Bà Lăng nghe vậy liền gật đầu: “Vậy còn em con…”
“Mẹ không cần bận tâm, cứ nghe theo con là được.”
Ông Lăng đứng dậy, quay sang người phụ nữ bên cạnh: “Mau gọi điện thoại đi, sau đó gọi Thời Ngâm xuống ăn cơm.”
“Được.”
—
Hứa Vượng bị tai nạn nên phải ở nhà tịnh dưỡng. Cột sống ông bị thương nặng như vậy nên nhiều việc không tiện làm, di chuyễn có chút khó khăn.
Triệu Phương Hoa ngày ngày cằn nhằn, nói là hôm nay cả nhà này từ trên xuống dưới, từ già tới trẻ đều phải trông cậy vào một mình bà ta. Những ngày tháng sắp tới không biết làm sao mà vượt qua.
Mấy ngày đầu bọn họ không ngừng cãi nhau. Hứa Vượng hết cách đành phải ra ngoài làm việc.
Sau khi tan việc Hứa Tình Thâm đi thẳng tới bãi đậu xe dưới hầm. Tưởng Viễn Chu đã đợi cô ở đó. Hứa Tình Thâm mở cửa xe ngồi vào trong. Tài xế khởi động xe, Tưởng Viễn Chu nghiêng người qua cài dây an toàn giúp cô.
Chiếc xe đi được một lúc thì Hứa Tình Thâm mới phát hiện đây không phải đường về Cửu Long Thương.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Thế nào? Ngay cả đường về nhà mình mà em cũng quên rồi?”
“Về nhà em?” Hứa Tình Thâm ngồi thẳng người dậy.
“Em chưa chuẩn bị gì hết, chúng ta có phải hơi nhanh rồi không?”
“Em đã gặp mặt ba anh rồi, còn nhanh sao?”
Hứa Tình Thâm nghe vậy càng lo lắng hơn: “Vậy cũng tính sao? Em đi tay không đến gặp ba anh, đã vậy còn chứng kiến cảnh hai cha con cãi nhau.”
“Sao lại không tính? Anh đã chính thức giới thiệu em với ba anh rồi. Em tính quỵt nợ sao?”
Hứa Tình Thâm nói không lại Tưởng Viễn Chu. Cô cúi đầu, khẽ tựa lên vai anh. Khóe miệng anh chậm rãi nâng lên. Dọc đường đi, hai người không ai nói thêm gì nữa.
Tới nhà họ Hứa, Hứa Tình Thâm đẩy cửa xe ra, bước xuống xe. Tài xế mở cốp xe, mang các hộp quà tặng lớn, nhỏ ra. Nhìn thấy cả đống đồ đó, Hứa Tình Thâm trợn mắt: “Ngày quan trọng như vậy sao không gọi Lão Bạch theo?”
“Anh ta có việc.”
Tưởng Viễn Chu nắm tay Hứa Tình Thâm đi về phía trước. Lúc này mới cảm thấy có gì đó không đúng, anh dừng lại hỏi: “Tại sao phải dẫn theo Lão Bạch?”
“Hành hạ anh ta.” Hứa Tình Thâm buồn cười nói.
Tưởng Viễn Chu bà ra bộ dáng nghiêm chỉnh: “Không được, nhỡ như anh ta mệt chết đi thì sau này ai thay anh làm việc?”
Hai người một trước một sau đi lên lầu. Hứa Tình Thâm lấy chìa khóa ra mở cửa. Vừa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng ồn ào từ trong phòng bếp truyền đến. Triệu Phương Hoa đang bận rộn nấu ăn. Hứa Tình Thâm nhìn về phía sô pha, khách sáo chào một tiếng: “Bà ngoại.”
Bà lão từ từ đứng dậy: “Tình Thâm đã về.”
Tưởng Viễn Chu và tài xế cũng theo sau bước vào nhà. Triệu Phương Hoa nghe thấy tiếng động ở cửa liền buông hết mọi thứ trong tay xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)