Hứa Tình Thâm đếm, không tính nhóm nhà báo kia, tổng cộng xuất hiện mười hai người, sáu nam sáu nữ.
Người giúp việc bước nhanh về phía trước, kéo lấy cánh tay của cô: “Cô Hứa, cô không sao chứ?”
“Phải rồi, cô Hứa, mau mau theo chúng tôi vào nhà đi.”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu: “Tôi không sao.”
“Bên ngoài lạnh lắm, nhanh chóng vào đi thôi.”
Hứa Tình Thâm vẫn ngồi mấp mé ở đó, không nhúc nhích: “Tôi không đi, tôi cứ ở đây.”
“Cô đây là…”
“Để tôi ở đây đợi một chút, các người cứ vào nhà đi.”
Có người ở bên cạnh khuyên: “Cô Hứa, những người đó chính là đến kiếm chuyện, đừng để bụng lời của bọn họ.”
“Yên tâm.”
Mấy người họ thấy vậy, không thể làm gì hơn đành ở bên cạnh cô, Hứa Tình Thâm nhìn họ: “Đi vào nhà, có phải bình thường tôi chưa yêu cầu các người điều gì, cho nên lời của tôi, các người không nghe lọt?”
Hứa Tình Thâm nghiêng đầu, nhìn từng người một chậm chạp đi vào Cửu Long thương. Cô ngồi trên vali, ngước mắt nhìn, toàn bộ ngôi biệt thự chìm trong bóng đêm, rèm cửa lầu hai khẽ lay, nếu như không phải xuất hiện trò khôi hài này, đêm nay yên tĩnh tốt đẹp bao nhiêu. Mặc dù từ nhỏ cô đã phải sống nương nhờ, cũng không đến mức bị người khác thô lỗ đuổi ra ngoài như thế này. Hứa Tình Thâm biết, đó là bởi vì nhà họ Tưởng căn bản không chấp nhận cô. Cô chăm chú quan sát ngôi biệt thự trước mặt, thật ra thì, Hứa Tình Thâm cũng không quân tâm nó có bao nhiêu phòng, dù có lớn hơn nữa, cuối cùng cũng không thể hoàn toàn trở thành nhà của cô. Cô chỉ muốn một nơi không để người khác xâm phạm.
Từ đằng xa, tiếng ô tô gào rít nhanh chóng lọt vào tai Hứa Tình Thâm, cô xoay đầu nhìn lại, hai ngọn đèn lớn chiếu thẳng đến, cô giơ tay lên che kín lại tầm mắt.
Tưởng Viễn Chu không đợi tài xế mở cửa xe cho anh, người đàn ông sải bước về phía trước, đến bên cạnh Hứa Tình Thâm, anh kéo tay cô xuống: “Là anh.”
“Anh về sớm vậy?”
“Những người kia đâu? Đi rồi, phải không?”
Hứa Tình Thâm gật nhẹ đầu: “Ừm, đi một lúc rồi.”
Tưởng Viễn Chu bắt lấy bàn tay Hứa Tình Thâm, cô bị người ta gấp gáp đuổi ra ngoài, một cái áo khoác cũng không mặc, khuôn mặt Tưởng Viễn Chu nghiêm lại, xoa xoa ngón tay của Hứa Tình Thâm: “Nếu bọn họ đã đi rồi, tại sao không vào trong?”
“Có hơi mất mặt.” Hứa Tình Thâm khó khăn động đậy khóe môi.
“Vứt cái thể diện quái quỉ kia đi?”
“Khi đi ra, là bị người khác đuổi, sau khi vào cửa, tự bản thân còn phải xách theo một vali hành lý, khó chịu lắm.”
Tưởng Viễn Chu nhìn cô như vậy, anh ngồi khom xuống, ngón tay vuốt ve đầu ngón tay Hứa Tình Thâm từng lần một: “Không mất mặt, đi, vào nhà thôi.”
Hứa Tình Thâm đứng dậy, Lão Bạch bước đến trước, định cúi người cầm lấy vali, Tưởng Viễn Chu đã nhanh hơn một bước nhấc vali kia lên, một tay kéo cánh tay của Hứa Tình Thâm đi vào trong.
Ở cổng, hai bảo vệ thấp thỏm lo sợ, Tưởng Viễn Chu dừng bước, ánh mắt lóe lên sự hung ác: “Những người đó, có phải nghênh ngang đi qua trước mặt các người hay không?”
“Tưởng tiên sinh, họ là người của bên kia, chúng tôi cản không được.”
“Cản không được? Lời này cũng hay thật đấy.” Giọng nói Tưởng Viễn Chu thậm chí còn mang theo vài phần hài hước, dáng vẻ không giống như sắp nổi giận, Hứa Tình Thâm nhìn anh một chút, nắm chặt lấy cổ tay Tưởng Viễn Chu: “Thật sự không thể trách họ được.”
Người đàn ông kéo cô vào trong, đến phòng khách, không nói lời nào, lại đưa Hứa Tình Thâm lên lầu.
Bước vào căn phòng, đâu đâu cũng là một đống hỗn độn, có vài bộ quần áo bị ném rơi lả tả trên sàn phòng ngủ, Tưởng Viễn Chu đi vào trong, gian bên trong càng thê thảm hơn, mặt đất ném đầy quần áo, giầy của Hứa Tình Thâm cùng với những thứ anh tặng cô.
Người đàn ông đặt vali xuống, khom người nhặt lên một cái túi trong số đó: “Mấy thứ này, bình thường em không chịu mang, lần này thì hay rồi, đến lượt họ đến đây giày xéo.”
Hứa Tình Thâm ngồi xuống theo, bàn tay đặt trên một cái áo hở cổ màu đen.
Phía sau cô, sàn nhà sớm đã bị nhuộm bởi nhiều loại quần áo rải rác trên mặt, ngày thường Hứa Tình Thâm không thích những màu sắc quá sáng, nhưng trong những bộ đồ mới mà Tưởng Viễn Chu sắm thêm cho cô, rõ ràng có thêm những màu này.
Ánh mắt người đàn ông lướt qua gò má Hứa Tình Thâm, nhìn thấy một mảng lớn đầy màu sắc sau lưng cô.
Hứa Tình Thâm vẫn còn đang nhặt áo lót ở trước người, Tưởng Viễn Chu đè cánh tay cô lại.
“Để người giúp việc dọn dẹp đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


